Ngọc 2K

Bí mật Trả bài eny của bạn thân

  • #1
  • #2
  • #3
  • Bác hỏi: Sao con không đi học. Tôi từng tự hỏi sao công bố cả năm trời mà chúng không đem lại cho tôi một xu nhuận bút, một sự khuyến khích từ những người có chức năng hay một lời mời cộng tác. Có vẻ nó tổ chức một cuộc đấu giá.

    Nhưng mà các cậu vốn ưa cảm hứng tự do hoàn toàn. Dù có thể biện minh rằng anh xứng đáng với nó, rằng xã hội mà ai cũng sợ tiêu tiền lớn như anh thì kinh tế đi xuống trầm trọng, rằng anh tiêu như khi cần anh vẫn có thể chia sẻ… Chia sẻ? Có hôm bực, mẹ bảo Thấy con viết về chia sẻ mà chẳng thấy con chia sẻ việc nhà gì cả. Bạn có hai giọng chính.

    Và ta bị ức chế liên tục. Sáng nay chép bài một tí. Làm thế gian thoải mái rồi lại ngột ngạt, tù túng, buồn nôn, bực bội.

    Có thể đó là trạng thái của một kẻ đã thỏa mãn và nhàm chán về dục vọng hoặc một kẻ luôn phải đè nén nó. Tẹo rồi biết trình báo thế nào đây? Bụi phòi ra từ những chuyến xe chở đất cát, trùm lên cây cỏ, ngụy trang màu xanh nõn nà.

    Có phải tôi nói đâu. Tôi chưa làm thế bao giờ. Sợ không trả được? Không phải.

    Và như thế, sự chân thành, cởi mở, bao dung và tôn trọng sẽ nhạt dần rồi tác động, lây nhiễm trực tiếp lên con cái họ. Họ cần chấp nhận một sự thật chính đáng và đơn giản: Hãy để bạn sống như chính bạn. Mẹ vào lấy khăn mặt tôi trong buồng tắm đặt lên trang sách, lau mũi lau mặt cho tôi rồi lau cả cho mình.

    Tôi thấy thương chị út, cũng không nhiều lắm, tính chị không hợp với ngành an ninh dù mai đây cũng chỉ làm trong văn phòng. Coi như thử đem lại một tiếng nói về vài diễn biến nội tâm của một (hoặc những) người làm việc sáng tạo. Có lẽ mình nên im lặng.

    Tất nhiên, tôi sẽ chẳng bao giờ đặt chân lên hòn đảo của ông để làm phiền đâu. Nghĩa là phải chấp nhận cả những sự đê tiện. Sự thật và những khái niệm luôn bị đánh tráo và lạc hậu.

    Bạn không nghĩ những sự suy kiệt này do thể thao mang đến. Và nếu ông chỉ đến đó có một mình thì có phải sướng không? Trước lúc bác tôi xuống, mẹ tôi lên, thì tôi xuống.

    Chơi là cho tất tần tật biết tuốt tuồn tuột về mình mà cũng là để chẳng ai hiểu một tí gì. Tôi cười khùng khục trong họng. Dầu? Xăng? Nhớt? Chịu! Hay mồ hồi? Hay máu? Hay nước mắt? Hay chất thải? Cũng chịu!

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap