Cái giấc mơ của mình không mất. Nhưng lại thấy buồn nôn. Chúng ta có hai cái rỗng.
Chưa nổi, đồng chí ạ. Một kẻ lạc loài vô cảm. Đơn giản vì tôi 21 tuổi và tuổi này là tuổi đến trường.
Ngoan ngoãn như một chú thỏ. Nếu dư luận tiếp tục ơ hờ thì bạn sẽ cư xử theo một cách khác. Chị út ra viện được điều trị tại nhà, ít phải đi học, bạn bè đến thăm, bữa cơm đông người trẻ tuổi, cười đùa, ấm cúng hẳn lên.
Cháu bác bảo: Thế thì để bác trai hút thì cháu được bỏ học í gì ạ. Tôi đỗ đại học, không tính điểm cộng do bác chuyển hộ khẩu cho từ Hà Nội về khu vực ưu tiên thì thừa ra năm điểm rưỡi. Nàng thấy lạ lùng và cười với cô bạn bên cạnh: Bạn này lạ lắm.
Lăn về đâu? Mình chẳng biết. Ông chỉ việc viết xong câu chuyện và nghỉ hưu, hưởng lạc. Người ta có chuyện để bàn tán về ông chủ tập đoàn nổi tiếng chết vì đột quỵ.
Tại tối qua con đi mua bánh khoai (tối qua thấy ngột ngạt, thế là kiếm cớ ra đường đi mua bánh khoai mà lang thang). Sự thật và những khái niệm luôn bị đánh tráo và lạc hậu. Kẻ có tài là kẻ biết tận dụng mọi thứ, kể cả cái hỏng hóc, kể cả sự tuyệt vọng của chính mình.
Thôi về đi kẻo vợ con mong. Thấy tôi đi với người chị khác, chị xui đứa con gái hàng xóm giật mũ của chị út vứt xuống cống. Kiểu chơi chữ ai chả biết này đôi lúc tự nhiên đến thì dùng thôi, chưa bao giờ thử bẻ đôi từ nhân loại, bẻ ra thấy cũng hay.
Tôi chỉ ủng hộ dân chủ và những anh có vẻ hợp với chiêu bài dân chủ của tôi. Bằng cách chung sống với nó và tìm cách diễn đạt nó. Bác gái nghe lục đục, hỏi: Làm gì thế con? Học ạ.
Thật ra, nếu bạn đấu tranh vì nhân loại, vì đất nước quê hương, vì nhân dân hay vì gì gì đó cũng không nằm ngoài việc tháo gỡ những tình trạng như thế này. Nhưng chúng đã bị đời sống dán vào những vỏ bọc lạnh. Chỉ có con mèo không ngược.
Văn học là cái cần để phân tích, tổng hợp, khớp nối và suy luận sâu hơn về các sự việc. Và ta chỉ là những họa tiết trang trí cho bức tranh vĩ đại mà hắn vẽ ra. Hắn cũng thông minh đấy chứ.