Tôi gọi điện cho cảnh sát đây!”. Vốn là một hôm dự tiệc, chồng chị giới thiệu chị với tôi, tôi thuận miệng nói với chị một câu để khỏi bỡ ngỡ “Khuyên tai của chị rất đặc biệt, hiếm thấy”. Bấy giờ Thạch Trúc cũng phát hiện mình không yêu người bạn tình cũ, chị thân mật với nhiều bạn trai hơn, chị cũng biết tự bảo vệ như thế nào để không đánh mất người chị yêu.
Vốn là người có lòng tự trọng rất cao lại đang tuổi khí huyết sung mãn nên Tăng Hiến Tường không nhịn được nữa bèn diễn vái người hung bạo mặt đen, nổi trận lôi đình nói: "Các chú thật qúa đáng. Vận dụng tình cảnh giao tế không lời trong Sau khi về nhà càng nghĩ anh ta càng tức, đánh vợ một bạt tai.
Đe dọa có mấy chiến thuật thông dụng không thể không biết đến. Chỉ cần người khai Cao Củng là chủ mưu ta sẽ không giết người mà lại còn cho ngươi làm quan". Dùng thường xuyên thì nhất định lộ tẩy, bị người ta mắng là xạo Đại đa số ai cũng thích người đã nói tất làm, rất ít người rộng lòng thông cảm những nguyên nhân khiến cho anh không thể làm được.
Đạo lý này cũng rất linh nghiệm trúng kế đe dọa. Nếu như vi đại học sĩ đó là sư phó thì gọi là "lão sử” (thầy), tự xưng "môn sinh hay vãn sinh". Leo lên nói nhà tất thấy rõ trong nhà, đọc được ánh mắt tất
Thực quyền triều chính rơi vào tay Lý lâm Phủ. Còn nếu như anh cứ hành sự theo như thói quen cố hữu của anh thì đối phương mò được Tuy nhiên trộm danh tiếng người khác, lừa trời dối đất thì đáng phải trừng phạt.
Khi Quang Tự bị giam lỏng ở Lưu Đài, thái hậu Từ Hi sai người đưa cơm có khi là thực phẩm thiu thối. Anh phải đặt lên hàng đầu những sở thích của đối phương. Sở dĩ phải đề phòng họ là vì thái độ nhũn nhặn của họ vừa đem lại cho ta cảm giác an toàn, vừa pha chút đen tối rất dễ bị đột kích bất ngờ.
Ví dụ có một vị trưởng phòng tính tình cao ngạo, nói chung người lạ rất khó tiếp cận. Thái giám Phùng Bảo hết cách bèn cầu cứu Trương Cư Chính. Cho nên nói về biểu hiện bản thân mà không nói về phẩm chất, phong độ thì làm hại anh.
Thuận miệng nói ra câu nói đó khiến cho chị nghĩ đến những kỷ niệm xa xôi về khuyên tai này, từ đó chúng tôi thành bằng hữu tốt. Lối kể chuyện cười này có vẻ tổn thương người nhưng chúng ta có thể giải thích khác. Vừa rồi lời tôi đã nói, hy vọng anh coi như không nghe thấy.
Thế là mọi người đều cười xòa, nhẹ người, vui vẻ. Có người giới thiệu cho hai bên làm quen nhau. Ông nên cho họ một số tiền của chứ làm khó dễ với họ làm gì.
Tục ngữ có câu "ở nhà nhờ cha mẹ, ra đường nhờ bạn bè", thêm một người bạn thêm một con đường. Thái độ như vậy không những không nên biểu hiện mà ngay trong lòng cũng không nên nghĩ đến. Anh thất nhãn thần của họ cụp xuống, ngay cả đầu cũng gục xuống chứng tỏ trong lòng họ rất lo lắng, vô cùng đau khổ.