Bên trái là những ô cửa kính mà bên trong có những bàn ăn, người ăn và ánh đèn vàng ấm cúng. Luôn giúp đỡ bằng cách đánh lừa bạn. Cháu vẫn không chịu dậy ạ.
Thì anh sẽ chìa hẳn tờ giấy ghi sẵn mẩu đối thoại ấy cho em xem. Và người ta sẽ gọi đây là giai đoạn ươm mầm siêu nhân cho lịch sử nếu trong một tương lai gần, bắt buộc phải có những con người siêu việt. Chả hiểu họ làm thế để làm gì.
Tôi có vấn đề về xoang, mũi hơi khó thở, ăn nóng, ăn cay là chảy nước. Hành động hy sinh thân mình của con khỉ cái làm ông căm ghét. Bạn chưa có cơ hội đọc những tác phẩm của Freud nhưng nghĩ ông ta tin vào sự lí giải được các giấc mơ cũng đúng.
Để tránh nguy cơ nước mắt có thể trào ra và mẹ trông thấy, tôi chống tay vào thái dương để che. Mất chứ không phải biến mất. Cậu có cho rằng mình mạnh hơn để bác bỏ tớ không? Tùy cậu.
Hồi ấy em thật bướng bỉnh và luôn chọc tức anh. Tôi chả thấy thú vị gì cả. Hơn nữa, trong bình dân ẩn chứa thiếu gì tầm cao không có cơ hội được tưới nước vì bị che khuất bởi chính cái vòm chung chung thấp thấp ấy.
Có lần thủa bé, bực thằng em, bạn cầm cái vợt bóng bàn bằng gỗ, giáng thẳng cái sống vợt vào đầu nó. Có lúc, ngồi bóc những gói mì chính khuyến mãi trong các hộp thuốc đánh răng ra để bán riêng… Nhiều khi nhìn những cảnh ấy, tôi cảm thấy buồn bã vì đó lại chính là những sự hy sinh lớn lao nhất. Sáng tạo cũng là một công việc không thể thiếu sự tỉnh táo và đứng ngoài nó.
Có thể tạm gọi là giấc mơ đa tầng. Biết mua quà tặng người thân khi đi du lịch về. Điều đó, từ chính những người thân thiết nhất, tạo trong ta cảm giác hụt hẫng, đánh mất nhiều niềm tin vào trí tuệ cũng tấm lòng quan tâm thực sự đến nhau để đạt đến sự thấu hiểu của loài người.
Giờ ở nhà chị, thường xuyên gặp nhưng chị chỉ tạt qua nhà ăn cơm chiều rồi lại đi học thêm hoặc vào trường. Biết chuyện này sẽ xảy ra những đến lúc thì cảm thấy khó xử. Vài câu đùa nữa, và những người mới nhìn bạn với ánh mắt trìu mến như những người cũ đã từng nhìn.
Em sẽ bế con hôn lên trán anh mỗi lúc anh bắt đầu sáng tác. Chưa thể biết ai biểu trưng cho Loài Người Bạn muốn về nhà viết quá.
Lúc đó bạn đang gập bàn. Bạn lấy xe máy, đứng ở cổng bệnh viện chờ bác làm thủ tục xong đưa bác về. Tôi quả thực không muốn đấu tranh đâu, chưa bao giờ muốn đấu tranh đâu.