Sau những đau đớn thì chắc bạn tinh khôn hơn và có thêm được một số cái gì đó. Và lúc nào anh cũng phải vừa hy vọng cho tương lai sáng lại trong bầu trời u ám, vừa chuẩn bị chứng kiến những người thân lần lượt bị sát hại… và cái kết khá hoành tráng cho anh là hứng trọn một băng đạn khắp người. Đã thế lại còn không chịu quay bài.
Cháu mà làm được thì cháu giỏi. Chả muốn viết tí nào. Chắc hôm nay có việc gì.
Bạn không định làm một tấm gương hoàn hảo. Vẫn tin là đủ sức kiếm nhiều tiền trong tương lai. Cũng vì sợ điều đó mà tôi muốn bình dân là một cái mặt bằng được nâng cấp hơn.
Cái này họ cũng nhầm. Là một nhà thơ thiên tài như thế có là danh không? Và đủ chưa? Nếu chưa đủ bạn sẽ còn làm cái khác. Tất nhiên, có lúc người ta sẽ cảm thấy sự đồng điệu với sự thấu suốt kiểu hư vô, sự thấu suốt của dục đã diệt khi người ta có chung trạng thái thấy đời sống mất hứng bên con người.
Nhưng mà em cứ thử nhặt nhạnh đi và đừng bảo với tôi là em không tìm thấy những niềm lạc thú cũng như khổ đau sau lạc thú. Vì họ, người lớn, nói chung, có lẽ, luôn cảm thấy việc động chạm đến mình là xúc phạm. Thậm chí, ông có thể làm vua làm chúa ở đó.
Rồi đến nằm bên nàng. Trên đó, bệnh nhân, bác sỹ, y tá… đi đi lại lại. Liệu cái việc mong muốn và hành động để song song với làm cái gì đó, tạo ra cả bước đệm nhận thức (luôn có những người tạo những bước đệm nhận thức ở những cấp độ khác nhau) có phải là công việc mang tính nghệ thuật không? Đây là thời điểm thần kinh mệt mỏi nên bạn hay bị hoang mang như thế.
Đốt xong thấy người hơi nhẹ. Tao đờ mẹ bật quạt mãi mà đờ mẹ đéo hết nóng…. Mấy tay lái xe ầm ầm ngoài đường cũng đâu có ngủ.
Người ta có thể làm được mọi việc, vấn đề là có đủ tài hay không. Miêu tả thì có lẽ như bảo với bác nông dân lúa chín có màu gì, bảo với mèo nó hợp với thịt cá và bảo với chim không phải cánh cụt, kiwi (hoặc một số loại không biết bay khác) thì nên bay. Anh họ bảo: Thằng này Bôn thật.
Bố nhường khán đài A cho chúng tôi. Và cả sự hoang mang rằng mình ngộ nhận. Hoặc là nằm đó mặc nỗi tuyệt vọng đè lấp cơn đói khát cho đến khi nào chết.
Bạn phân vân không biết chọn cái nào. Xong rồi điên hoặc chết là xứng danh một con người hiếu nghĩa ư? Chắc họ nghĩ bạn là bồi bàn.