Hai khoang thiện, ác. Giá là ở một thời điểm khác, bạn cũng sẽ khó có thể không phấn chấn. Kẻ thắng thì làm gì đó với bàn cờ tan hoang.
Thế là có cớ mời anh ta chiếc kẹo. Mà không phải bất cứ cái gì hắn tạo ra ta cũng tạo ra được. Ôi, thói quen của con người.
Và bon chen không bẩn, không ác. Có vẻ nó tổ chức một cuộc đấu giá. Thậm chí, không viết kịp, ông đọc vào máy ghi âm.
Căn bản cũng tại người đời hay đính bên cạnh nó chữ vì. Năm ngoái, đi chụp phim ở phòng khám tư, có anh bác sỹ xem xong bảo cái xương chốt sau gáy (nguyên văn là xương sàng sau, thử dịch tiếng Việt ra tiếng Việt lần nữa cho dễ hiểu) dày quá khiến não nở ra mà hộp sọ không nở ra được. Nói thì hay mà làm thì rất dở.
Và càng thể hiện sự vô học khi trở thành câu cửa miệng đầy vô tư. Một pho tượng im lìm. Tôi nghĩ đến Tần Thủy Hoàng đốt sách.
Chỉ có nó mới biết những gì nó để rơi là gì. Nhưng hành động của cháu về hiện tượng thì cháu rất không tôn trọng mọi người. Thời điểm khó chịu nhất là lúc thức dậy và lúc nằm chờ ngủ.
Trên đường về, bác tôi bảo: Đấy, con thấy không. À, cháu nhớ lúc dọn hàng mang tấm sắt (để dắt xe lên vỉa hè) vào nhà nhé. Bảo keo xịt tóc miễn phí.
Ai cũng có chiếc ngai của mình trong một nơi không có vua. Vả lại khi người ta đã biết tận dụng cả cảm giác chán viết để viết thì… Tha hồ mà điền vào dấu ba chấm. Sống là gì nếu không biết chịu đựng nhau.
Bằng không, mọi người nói đúng đấy. Đằng này… Mẹ kiếp! Sao mà mình bình thản quá. Chúng là những kiệt tác.
Bịt miệng tôi thì không nỡ (không dám nói là không dám). Tôi vẫn không nói lời nào… Nhưng trong khoảng này, ai đã thực sự chú tâm tích lũy điều đó bên cạnh việc lao vào guồng xoáy kiếm tiền.