Lúc ấy con thật sự bị họ cuốn hút vào kế hoạch nghe có vẻ rất hợp lý ấy mà không kịp suy tính thiệt hơn. Hạ thần sẵn sàng truyền dạy những hiểu biết của mình cho tất cả mọi người. Cuối cùng, con đành phải chấm dứt việc hợp tác làm ăn chung với anh ta.
Với giọng trầm ngâm như hồi tưởng lại quá khứ, ông ta kể lại: - Anh nói rất đúng, anh bạn ạ! - Người thu mua gia súc đáp lời. Anh chàng cướp biển nổi khùng lên và chửi bới họ thẳng thừng.
Sau đó, có thể nói rằng con đã rơi vào những ngày tháng khổ cực và vất vả nhất trong cuộc đời. Arkad vừa dứt lời, một vị thương gia khá cao tuổi đứng lên xin nói: Tuy nhiên, con cảm thấy mình không thể hòa nhập với bọn họ được, nên phải ngồi riêng
- Anh hãy ngồi lại dùng bữa với tôi nhé, anh Rodan! – Mathon nói tiếp – Anh sẽ là khách mời của tôi chiều nay. Trước hết, cha cho con một túi vàng. Để làm khiên, mỗi năm ông Aggar đều phải mua đồng từ những người phương xa mang đến bán.
Sasi là một gã bặm trợn và thô lỗ. Vì vậy, món nợ ông ấy đã vay của tôi không bao giờ được trả. - Tao không thích công việc mày đang làm.
- Cháu à, trong một năm qua, đã trả tiền hàng tháng cho bản thân cháu chưa? Chiều hôm sau, ông đội một khay bánh mật ong lớn trông rất ngon lành và được bày rất bắt mắt đi dọc theo các con phố, cất tiếng rao hàng luôn miệng. Sharru Nada, ông hoàng thương lái, đang ngồi oai vệ trên lưng con lạc đà dẫn đầu đoàn lữ hành trở về Babylon sau một chuyến buôn dài ngày.
Công việc đã giúp tôi gượng dậy sau những nghịch cảnh của cuộc đời. Có phải thế cậu Tarkad? Anh sẽ mua gì, sẽ sử dụng như thế nào để duy trì số tiền này và bảo đảm một cuộc đời giàu có cho anh.
Cư dân Babylon là những nhà tài chính, những thương gia giàu kinh nghiệm. Nhà vua bảo với ông chủ đi xây dựng một con kênh lớn, nên sai tao đi mua thêm các nô lệ để về làm cho nhanh. Tại sao mày cứ ngồi tách biệt một mình vậy?
Tôi thì không né tr. - Không bao giờ! Nhưng tôi lấy làm ngạc nhiên là với tình bằng hữu gắn bó bao năm nay, có bao giờ anh nói với tôi về những điều này đâu, Bansir? – Kobbi kinh ngạc hỏi lại. Trong tình cảnh đó, ngược lại với mọi người, Megiddo và ông đang nôn nóng chờ đợi cơ hội chứng tỏ năng lực làm việc của mình với những người đến mua nô lệ.
Tài sản của ta rất lớn, nhưng ta e rằng mình không thể tiếp tục trông nom được nữa. 000 năm, những người Sumerite đã từng sống tại Babylon. Tại sao tôi lại từ chối việc đứng thẳng người trên mặt đất như một người đàn ông chân chính? Tại sao tôi lại để cho vợ tôi phải quay trở về nhà của cha nàng trong tủi nhục?”