Rồi chúng tôi vào phòng tập. Anh đang hạnh phúc. Họ không tìm thấy đâu chừng nào chưa nhận ra cái nền giáo dục (và tự giáo dục) mà phần lớn tuổi thơ, tuổi vị thành niên và phần đời còn lại mà họ, chúng ta trải qua đều là những thiếu hụt nghiêm trọng.
Không phải là một thứ trẻ ranh để mỗi khi họ răn thế này là đúng thế kia là không đúng lại cảm thấy thất vọng và tụt hứng. Dù vợ con hắn vẫn cười dịu dàng trước bát canh rau muống đỏ quạch. Người hoài nghi mệnh đề bạn là thiên tài nhất có khi là chính bạn, kẻ tự dằn vặt.
Là những nguyên cớ để bạn tha thứ, tha thứ mãi mãi. Điều đó cũng đồng nghĩa với việc bạn khó có thể dùng cái máy vi tính của chị út để gõ nốt câu chuyện này. Mong ông chỉ nói những điều cần nói.
Sở dĩ bạn tả khá tỉ mỉ chỗ bạn viết từ đầu đến giờ vừa là để luyện môn miêu tả mà bạn còn kém, vừa là để ngầm chứng minh đầu óc bạn vẫn khá minh mẫn. Tại sao đến giờ vẫn còn quá nhiều cái ác trong khi hoàn toàn có phương pháp để hạn chế và hóa giải nó? Một cách trả lời khó có thể phủ nhận: Từ trước đến giờ, con người nói chung, chịu một nền giáo dục quá tồi tệ. Không hy vọng những ký ức không bị xáo trộn hoặc nhầm lẫn.
Quả tôi có đi chơi với cậu ta thật. Không nên ngộ nhận đó là thứ khẩu hiệu của nhà đạo đức. Rất rối rắm và hoang mang.
Hãy bắt tôi, nếu có thể. Tôi từ giã mái trường cấp III. Định kiến tàn sát sự phong phú.
Những cái tát của cát. Đường phố trũng nên ngập nước như mặt sông, lội nước rất thú. Nhưng không phải không có lúc vì đời sống mà hắn phải đối diện với sự vi phạm phong cách sáng tạo; và vì sáng tạo hắn lại phải lắc lư phong cách sống.
Không ngủ cũng phải nằm. Nói chung, ở đâu thì cũng tìm được cách lấp bớt những khoảng trống vô nghĩa dụ dỗ cơn đau hoành hành. Và chúng còn được chăm sóc kỹ hơn.
Một hôm, cô lớp trưởng thông minh và năng động và cao lớn (luôn xếp thứ nhất, trên tôi một hoặc hai bậc, trong các kỳ thi học sinh giỏi tiếng Anh của trường) hỏi tôi: Sao ấy buồn thế? Tôi đáp: Buồn ngủ. Bọn con cháu chúng tôi không thể chứng kiến ông cụ quằn quại thêm một giây nào nữa. Nó sẽ nghĩ gì khi tôi vào tù với tội danh ví dụ như phản động, gián điệp, chống phá chế độ… Hoặc chả ai bắt tôi nhưng người ta rủ rỉ điều đó với nó mỗi ngày.
Bác bắt đầu lấy thức ăn ra cho. Tô mỳ của bạn cũng đang nghi ngút hơi. Nhưng bởi vì không biết giống thế nào.