Đừng nhầm bạn với tôi. Việc bạn định làm là trốn vào giấc ngủ và bắt chước triết lí của một nhân vật tinh nghịch trong truyện tranh: Con thú mau lành vết thương vì nó ăn nhiều và ngủ nhiều. Nhưng lí trí không cho phép.
Cổ họng hơi nghẹn và lồng ngực hơi rỗng. Những phiến đá cũng thật êm, mời gọi ngả lưng. Ngắn ngủi mà đằng đẵng.
Tôi khóc vì không biết những hạn chế ấy có giải quyết được không. Chậc, dẫu ta là một kẻ đi câu xoàng thì không phải lúc nào ta cũng định đem rán. Có điều, viết đâu phải lúc nào cũng là toan tính thiệt hơn.
Rốt cuộc, ta vẽ để làm gì. Không còn đơn thuần là trò chơi đơn giản hay niềm tò mò thô kệch. Ban ngày, sau bao năm tất tả, bộ óc nhanh nhạy của bác cũng dần có những triệu chứng của sự lú lẫn.
Phải cạo râu đi nghe chưa. Và họ còn phải chui vào những chỗ bẩn thỉu hơn những bãi rác bẩn thỉu nữa. Mẹ bảo: Chả khiêm tốn tí nào.
Ba năm đè nén nó rồi mà mình không nhớ ra mặt nó. Của một thân xác đặc. Không muốn xé mà cũng không định làm kỷ niệm.
Tôi vừa tước vừa như vô cảm vừa nhủ lòng: Đờ mẹ mày (nguyên văn là Đờ mẹ mày). Các cô gái câm thường nói rất nhiều bằng trí tưởng tượng của người khác. Mà không, ngay từ lúc lấy lời khai, đồng chí ấy đã biết tên mình.
Cứ cho sự hỏng hóc trong tâm hồn này không phải do chính họ tạo nên mà do tự thân bạn là một phế phẩm dặt dẹo của tạo hóa. Không phải tỏa ra từ tay nàng mà từ hồn nàng và ngay trong hồn ta. Em sẽ lo cho số phận con Dã Tràng mà em cho mình quyền định đoạt.
Nhưng trong gia đình, cũng như trong xã hội, bạn không có quyền trong tay, mà lại càng không thể dùng bạo lực lật đổ. Anh họ bảo chị út và bạn: Chủ nhật bận gì không, anh đưa hai đứa đi mua sắm. Ai có thể giữ được tuổi trẻ nếu bản thân họ không tự giữ mình.
À, cháu nhớ lúc dọn hàng mang tấm sắt (để dắt xe lên vỉa hè) vào nhà nhé. Cái mà bao đời nay, những nhà hiền triết, những anh hùng nhân ái, những nghệ sỹ tài hoa và cả những con người bình thường có tình yêu thương mãnh liệt đã truyền vào thời gian. Lắng nghe sự biến chuyển của trạng thái.