Nghĩa là không đứng trên người khác. Mẹ tôi đi về phía bên kia. Như một sự bổ trợ, cân bằng, phong phú tất yếu.
Khi mà tôi lạc loài. Nhưng lại lo sẽ chết yểu và lãng nhách khi mới vào quá nông. Nhà văn hỏi: Ai bảo em thế?.
Nhưng trên vỉa hè, có tấm biến Xin quí khách vui lòng để xe lên vỉa hè. Nhưng bạn cũng tìm cách tiêu xài cho bằng hết. Ăn sáng xong, bạn ra trông hàng giúp bác một chút trước khi về.
Rất tiếc, tôi ạ, biết đâu tôi là một độc giả tồi. Riêng nó vẫn chịu định luật về trọng lực của địa cầu. Suy nghĩ đứt quãng, bạn lên tầng chuẩn bị đưa chị út về nhà cùng bác gái và anh họ.
Phải đi vệ sinh cái đã và đến lớp để hôm nay không có thêm sự vụ gì. Hôm nay, chúng tôi đến đó gồm ba người. Bạn tự hỏi bạn có phải là người cần nhiều lạc thú hơn mức bình thường.
Hoặc sẽ bắt mình quên. Muốn người ta chịu khó đọc dài để chăm chỉ và thông minh hơn cơ. Và phần thưởng sẽ trị giá hơn cả giải Nobel.
Một tuần đi học có hai buổi cháu không thể nói là mệt được. Và lại thấy quyển sách bị xé. Bạn hiểu giới hạn khả năng nhận thức của bố mẹ.
À, vì đang viết, có thể mọi người xung quanh ngó vào một cái. Bỏ cha những suy nghĩ về đồng loại, thời đại vừa phải thận trọng vừa dễ bị nguyền rủa đi. Tôi không có nghị lực.
Những cảm giác cay đắng và kiêu hãnh lẻn vào tuổi thơ tôi từ rất sớm và âm thầm sinh sôi. Đấy là theo qui ước của họ và đời sống bạn dính vào qui ước ấy như con muỗi trao cánh cho mạng nhện. Ông anh cũng làm theo.
Và biết phụ nữ tân kỳ họ chỉ quý tôi vì tôi không làm hại họ nhưng họ cũng chẳng yêu tôi vì tôi không đem lại cho họ những niềm vui của sự tán tụng. Tớ cũng quen, luyện tinh thần để khỏi khó chịu chỉ tổ mệt óc nhưng tớ không mê nổi. Bạn có vào sân Mỹ Đình xem trận Việt Nam-Thái Lan vừa rồi.