Ngọc 2K

Em nữ sinh bị bạn cùng lớp lừa uống thuốc kích dục

  • #1
  • #2
  • #3
  • Lại kể đến chuyện khán giả cứ đến pha sôi động là đứng dậy cả lượt khiến thằng em tớ và tớ bị che mất tầm nhìn bàn thằng thứ hai của đội Việt Nam. Nhưng chắc anh ta miệng thì bảo điên nhưng lòng thì khoái trá ngấm ngầm khi thấy một kẻ khác có hành động ấy. Khi bạn rời bàn, bỏ bút.

    Việc bạn định làm là trốn vào giấc ngủ và bắt chước triết lí của một nhân vật tinh nghịch trong truyện tranh: Con thú mau lành vết thương vì nó ăn nhiều và ngủ nhiều. Cứ như người từ trên giời rơi xuống. Làm sao vẽ được tiếng kêu răng rắc ấy hở mày? Ngay cả cái ý nghĩ trước và cái ý nghĩ đang diễn ra này, cũng có kẻ nghĩ rồi, chắc thế.

    Bạn đã rơi vào cái bẫy lôgic ma mãnh của tạo hóa. Em biết lúc ấy anh sẽ phá lên cười và ôm chặt hai mẹ con… Nhưng càng ngày càng không thấy thú vị với chúng.

    Anh chàng bên cạnh khá hiểu biết về bóng đá, cũng không nói nhiều, một người tương đối dễ chịu. Và cuộc đấu tranh hiện tại của bạn là với chính những người thân. Cũng có thể không, người đời thờ ơ lắm, chỉ để ý đến những gì mang tính kích động mà thôi.

    Có lẽ cũng không dám gần quá vì sợ bị hút vào rồi thì không dứt ra nổi. Tôi hiểu chúng và tôi tường tận chúng. Ai ai cũng cần có môi trường để kiếm cơm.

    Rất nhiều con người suốt đời sống cho người khác nhưng về mặt lịch sử thì chỉ là hai tay đẩy bánh xe từ hai phía đối diện với những lực tương đương. Ông anh bảo chắc là một loại gạch chịu lửa. Để làm sáng tỏ sự cần thiết, lợi ích của việc đọc cũng như tự tin về công việc của mình.

    Còn bình thường thì họ rất dễ ăn dễ ngủ. Tôi hơi để ý anh chàng, chắc lớn hơn tôi độ dăm tuổi, xử lí cái vỏ kẹo thế nào. Lần sau con đi đâu phải xin phép các bác.

    Bạn chấp nhận khuôn khổ như một cuộc chơi đầy thử thách. Mẹ cầm bút, viết mỗi một lần hai chữ đó. Và bạn lại mặc cảm về sự vô dụng và vô cảm của mình, và lảng tránh.

    Với sự lười nhác và thụ động của mình, ta từng cố ngộ nhận: Là thiên tài ở thời đại khác thì thường nghèo khổ nhưng đến thời đại này thì người ta sẽ tự biết tìm đến chân giá trị. Ông ta chỉ cho mẹ tôi những chữ BÀI LÀM tôi viết so với chữ mẫu của ông ta. Nó không giống như cảm giác hồi nào tôi đèo cô bạn của thằng bạn sau xe, cô nàng vứt đánh bịch bắp ngô vừa gặm hết xuống đường, tay phủi phủi tay.

    Có thể chửi bậy, làm bậy bậy hơn bất cứ kẻ thô bỉ nào. Giá nếu biết có ai đã viết về chuyện này thú vị hơn nhiều (chắc là có rồi) thì có lẽ hắn sẽ phải nỗ lực hơn. - Thế thì vẫn phải về để mẹ khỏi mong chứ.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap