Chả là tôi có làm chân loăng quăng ở công ty gốm sứ mây tre đan của chị. Hồi trước, đã thường gắt lên mỗi khi đi làm về, tôi chạy đến hỏi chỉ để làm nũng: Có gì ăn không? Hoặc mỗi khi tôi kêu đau chân, đau mắt để nghe một câu quan tâm hoặc dỗ dành, thì nhận được những lời như: Ngồi vi tính nữa đi. Hơn nữa, bạn chẳng ăn đủ một lượng calo cần thiết để giấc ngủ được béo tốt.
Coi như thử đem lại một tiếng nói về vài diễn biến nội tâm của một (hoặc những) người làm việc sáng tạo. Bạn cũng không biết nấu ăn ngon, không biết nối điện, không biết sửa xe đạp xe máy, không biết mua bán… Lại còn không biết khom mình. Ông ta quát tôi: Đồ ngu! Về đi.
Nhưng mà buồn… Ờ, thì cho buồn một tí. Đó là, cháu chả bao giờ thấy mình thiệt thòi gì cả. Và những người ở đáy của sự mông muội thì vẫn còn nhan nhản ngay ở những nơi có thể (thiên vị mà) coi là văn minh nhất (của đất nước thiếu văn minh này).
Bởi nếu không, sẽ viết cho đến lúc trả lời rằng: 2 tiếng trước, tôi đang viết. À, à, chúng tớ lại đấu tranh chống lại vì chúng đe dọa tự do của tớ. Có điều, bạn đã ngồi im rất lâu trong những năm cấp ba và đại học.
Tôi ngồi trên nền gạch, xé những trang thơ ra và đốt cho bằng hết. Lại về nhà bác ôn thi. Đến chỗ học không phải để học.
Đơn giản lắm, vì bạn đâu biết tình trạng bác bây giờ ra sao, và bạn tin với bản lĩnh của bác thì bác chỉ bị nhẹ thôi. Những lúc này là lúc người ta lạnh nhất và có thể có hoặc không nhiều hơi ấm nhất. Mà họ lại chẳng bao giờ dành thời gian để thấy.
Dẫu tôi biết chỉ có đấu tranh trong tình hình cần tranh đấu này mới chứng tỏ anh là một thằng đàn ông chân chính. Theo thời gian thì chúng dần thành thói quen. Bác gái: Ừ, cậu thích thì bắt một con về nuôi.
Tôi không chấp nhận một cuộc sống nghèo khó với những năng lực mà tôi tin là mình có. Trong sự đối phó với họ và mặc cảm dối trá để có cơ hội viết. Cái từ nhân loại nghe đẹp phết.
Có vẻ đã thành công trong bài thuốc mị dân. Tẹo nữa, cái giấc mơ nó vẫn sờ sờ ra đấy hay nó mất. Và thế là phải giáo dục, răn đe ngay từ trong trứng nước.
Những nghệ sỹ nhiều tự do đi đâu hết cả rồi. chờ được về nhà lấy giấy bút trốn vào một khoảng không ai quấy rầy Và với đòi hỏi của thời đại, như vậy mới có thể coi là bình thường.