Ta không cần quan tâm cá bé cá to, miễn là ta đang câu cá, ư? Không đúng! Giá mà ta biết thế nào là cá to. Nhất là trước mặt ông ta, kẻ mà tôi không cảm thấy một chút tư cách thầy giáo nào. Và khi mọi người đang ôn thi thì bạn đang viết và đang chết.
Tớ mà điên huyền điền thì đọc cũng đã mất cả đêm. Cậu em thế là tạm biệt rồi. Đây là sự ganh đua pha trộn giữa vô thức và ý thức về năng lực và đức hy sinh với những tấm gương truyền dòng máu cho mình.
Trước khi kể thì bạn làm một số động tác miêu tả để xác định mình đã tỉnh táo. Trong đêm, không chết, không ngủ được, thật buồn. Suốt từ nãy, băn khoăn làm cái thá gì.
Không, cháu không phản đối, con không phản đối. Thấy tôi đi với người chị khác, chị xui đứa con gái hàng xóm giật mũ của chị út vứt xuống cống. Đúng là đồ trẻ con phải làm ông cụ non.
Dù đã được khuyến khích, động viên tinh thần bằng một kỳ nghỉ trước đó. Có điều, bố và ông không hiểu là con hiểu thế. Tôi biết chị là một người mà sự giáo dục và cuộc sống cạnh tranh đã nhào nặn thành một người thường ích kỷ và khe khắt với những người đứng thấp hơn.
Vẫn có những nỗi buồn nhớ và thất vọng xen vào. Tôi phá dần sự phá phách trong tôi. Hơi lo cho bác vì ca này khá nặng.
Tôi cứ mãi im lặng nhìn vào trang sách. Nhiều khi bạn thấy rõ những giới hạn bị va đập bởi khát khao muốn làm được tất cả. Bạn chấp nhận khuôn khổ như một cuộc chơi đầy thử thách.
Trước khi đến nhà ông ta, tôi miễn cưỡng. Công việc của bạn không phải là làm vĩ nhân mà chỉ là hỗ trợ những vĩ nhân trong cuộc sống xé lẻ vào đầy ảo tưởng này. Ngọn lửa lớn làm ông ta hả hê man rợ.
Trước khi đến đây tôi đã xác định rằng không được phép xấu hổ. Biển số… Biển số bao nhiêu nhỉ? Không nhớ. May mà y học chưa chính xác tuyệt đối nên triệt sản vẫn có đứa đẻ tiếp.
Ban đầu, sức mạnh, khao khát tuổi trẻ khiến bạn không dung hòa được. Có lẽ tình mẫu tử làm nguôi nỗi nhớ rừng. Ngả đầu vào cái ngực vốn lép xẹp.