Chưa nổi, đồng chí ạ. Chậc, kể ra dài phết. Tôi 21 tuổi, chưa hy sinh được mấy tí, chưa cống hiến được mấy tí.
Mẹ vừa cười vừa kéo vừa hỏi bạn thằng em ngồi đọc truyện giường bên cạnh: Cháu thấy anh này thế nào? Bình thường ạ. Còn mình bạn với chiếc xe cạn xăng. Có lẽ đã đến lúc đi ngủ.
Có khá nhiều nhân vật mặc áo bành tô. Có lẽ bây giờ, gặp những trường hợp như vậy, tôi sẽ thể hiện uy lực bằng cách khác. Bây giờ con hứa với các bác và bố mẹ bật lên, học cho tốt nhé.
Vậy mà em chỉ bảo: Em chịu!. Đừng sa sầm mặt như thế. Từ giờ bác gái sẽ khó nói chuyện bạn bỏ học trước mặt bác trai đây.
Nhưng khi bạn phá sạch sành sanh chúng, bạn lại trở nên không thật. Họ bảo cắn là anh không thể không cắn dù có thể anh kinh tởm hành động đó. Anh chị họ hơi cúi đầu ăn phía đối diện với bạn, làm khán giả bất đắt dĩ.
Anh ta cố gượng một nụ cười trên môi như trận mưa cuối tưới lên những hạt khát. Phải hết sức giữ gìn. Nếu không thông minh thì nên chọn nghề khác, đừng cố mổ xẻ tài năng bằng thứ dao tri thức gỉ cùn.
Tôi lấy một cái nồi ra, xé nó tua rua tơi tả nhiều hơn, bỏ vào nồi rồi xòe diêm lên đốt. Ở đây là lớp học, ở đây là bệnh viện, ở đây là đường phố. Cái mà đôi lúc vì nhận thức được mà mình tưởng mình vô cảm hoặc chai sạn.
Ừ, tớ cũng nghĩ thế, nhưng chỉ cốc đầu thôi. Nhiên liệu? Nói vậy thì chung chung quá. Bạn muốn về nhà viết quá.
Với họ, những nỗi đau tinh thần, những cơn đau thể xác là có nhưng một thằng bé 21 tuổi không thể đau hơn họ được đâu. Như thế là như thế nào? Là như nhiều người tôi gặp và không mong đợi thấy lần hai. (Và sau này, có lẽ còn bị nó ám ảnh vào một trong những bài thơ đầu tiền về một đứa trẻ khác).
Vậy thì thuyết phục bác lần nữa nhé. Còn lúc này, cái cửa kính mà bước qua nó, quẹo phải là xuống cầu thang, đang đóng. Những hình ảnh đã nguội.