Một nhiệm vụ đôi khi quá sức con người! Vậy mà, dù làm tròn được như lúc ta đã làm, ta cũng chưa được mãn nguyện, hồn ma trên kia vẫn lẩn quẩn quanh ta. Tiền thuê nhà lại tăng nữa. Hễ chưa gắng lắm cái gì để thoả mãn ý muốn đó thì lòng ta chưa yên.
Người ta có thể 8 giờ dắt chó đi chơi mà suốt thời giờ nói là để dạo mát óc cứ phải suy nghĩ về việc 9 giờ 15 phải đọc sách, phải về sao cho khỏi trễ như vậy còn hứng thú gì nữa? Và cả khi ta thấy nhiệm vụ quá sức ta, ta phải chịu thua, mà ta vẫn nghĩ rằng nếu bắt sức ta làm thêm được cái gì nữa thì ta ít bất mãn hơn. Một người có thể muốn tới thành La Mecque (Đất thánh của những người theo Hồi giáo).
Xin bạn nhớ; không ai cướp được bảo vật đó của bạn. Đầy cả mặt đất, từng đóng ra đấy. Cái lợi lớn nhất của những kiệt tác đó là nó minh bạch một cách lạ lùng.
Vậy bạn nên để, chẳng hạn, từ 9 giờ đến 11 giờ rưỡi để làm một việc mất giờ rưỡi. Ông thức dậy lúc 9 giờ, điểm tâm từ 9 giờ 7 phút đến 9 giờ 9 phút rưỡi rồi khoá cửa ra đi. Thường thường ông không yêu thích công việc của mình, may lắm là không ghét nó.
- Sao? Ông bảo tôi luyện trí óc ngoài đường đông nghẹt người ta ư? Trái lại, chắc chắn là giá trị 8 giờ ở sở còn tăng lên là khác. Điều đó rất dễ chịu và làm cho ta bình tĩnh, yên vui.
Có một bộ óc biết tuân ý ta thì nên lợi dụng nó một cách tối đa. Mà khó thay đổi cái của quỷ đó lắm. Tôi chỉ nhắc lại cho bạn đấy thôi.
Chỉ thay đổi một chút thôi, dù là thay đổi cho đời ta sung sướng hơn, ta cũng thấy khó chịu, bất tiện. Nhưng ngay khi ông khép cửa, thì trí óc của ông, đã mệt nhọc gì đâu bỗng hoá ra lười biếng. Còn lý trí, nó chỉ giữ trong đời ta một chỗ nhỏ nhoi.
Tiểu thuyết càng hay càng dễ đọc. Bạn đừng sợ tôi sẽ bắt bạn chú ý đến nguyên tắc này, nguyên tắc nọ. Chẳng hạn bạn có thể đọc cuốn "Xem tranh cách nào?" của Clermont Witt, hay cuốn "Xét các công trình kiến-trúc cách nào?" của Russell Sturgis.
Ai đã thấm nhuần các luật tiến hóa, hiểu rằng nhân luôn luôn sinh ra quả, tất sẽ coi biển là một nguyên tố mà hồi xưa là hơi nước, có lúc đã sôi lên và nhất định sẽ có lúc đông lại thành nước đá. Sau nầy, có dịp, tôi sẽ nói về văn chương. Nếu bạn muốn, thì bạn có thể mỗi giờ sống một đời sống mới được.
Ai là người trong chúng ta không tự nhủ rằng: "khi nào có thêm chút thì giờ, sẽ làm việc này, việc nọ"? Khi óc ta thấm nhần chân lý chủ yếu này là không có gì xảy ra mà không có nguyên nhân thì chẳng những trí óc ta mở-mang thêm mà lòng ta cũng rộng rãi hơn. Mà công ty bắt ông đợi mỗi ngày 2 lần mỗi lần năm phút, chính là bắt ông chịu thiệt như vậy.