Ông thì không hiểu gì cả nên hỏi anh ta: Suy đi tính lại, con chỉ còn cách bán đổ bán tháo phần còn lại cho một người Do Thái để kiếm được đồng nào hay đồng ấy. Bọn ông đoán anh ta là một thủy thủ.
Ai có thể kể cho chúng tôi nghe nữa không? – Arkad nói. Bởi vì, những thứ này có thể tồn tại lâu dài và sau này nếu cần, bạn có thể bán hay cho thuê để thu lợi. Bấy giờ, điều này đã trở thành thói quen hàng ngày nên tôi thực hiện không mấy khó khăn như trước.
Dù làm bất cứ việc gì, các bạn cũng cần phải luôn luôn tìm cách trau dồi, nâng cao các kỹ năng nghề nghiệp của mình. Đêm đó tất cả bọn ông bị nhốt vào một chỗ và sáng hôm sau, người chủ nô lệ mang cả bọn ra chợ bán. Ngày nay, những dấu tích thành cổ Babylon còn sót lại nằm ở Châu Á, cách khoảng sáu trăm dặm về phía Đông của kênh đào Suez, thuộc hướng Bắc của Vịnh Ba Tư.
Khi hoàn tất, chiều cao và chiều dài của tường thành khiến nhiều người không thể tin được. Nếu không, tôi sẽ luôn sống trong tâm trạng khổ sở, dằn vặt. Vậy thì theo bạn điều gì sẽ xảy ra?
Có vẻ như đây là câu chuyện thích thú. – Nhìn dáng vẻ ngày nay, tôi nghĩ ông đã là một người rất thành đạt. Ngay ngày mai, con hãy tới gặp và thương lượng với anh ta để góp một phần mười số tiền kiếm được của con vào kế hoạch ấy.
Tài liệu khai quật được cho biết họ là những người đầu tiên biết sử dụng vàng bạc làm phương tiện trao đổi, biết dùng những tấm thẻ ghi nợ, hoặc ghi nhận tài sản sở hữu của mình. Một lúc sau, họ đã đi ngang qua những trang trại của nông dân Babylon. - Anh là một người may mắn do được ông Algamish xem như là một người thừa kế của ông ta.
- Vậy là, nếu như để dành được năm mươi đồng vàng, thì anh phải mất năm mươi năm làm việc hết mình sao? - Ông ta được cho là người giàu nhất ở thành Babylon đấy! – Bansir buột miệng. Mỗi lần gieo, chủ cái luôn cầm chắc phần thắng trong tay, ít nhất một khoản bằng một phần năm của số tiền đặt cược.
Ngoài ra, họ còn bị ám ảnh bởi trộm cướp và càng thu mình hơn trong cái lốt nghèo khó. - Ta đã từng biết họ cách đây bốn mươi năm. Nomasir đỡ lấy một túi và đặt nó lên sàn nhà, trước mặt cha của mình, rồi nói tiếp:
Anh đã nhắc cho tôi nhớ là tình cảnh của chúng ta vẫn còn tốt đẹp hơn họ rất nhiều. – Tôi tỏ lời cám ơn bà Sira. Nhưng do sự ngu tối và quá tính toán của mình, tôi đã nhất quyết không chịu đưa tiền như lời đề nghị của ông ấy ngay lúc đó.
Sau khi đánh bại quân Alamite xâm lược, nhà vua nhận thấy đất nước đang rơi vào tình cảnh đói nghèo nghiêm trọng. Sáng ngày mai, cậu ta sẽ giúp ông đếm số cừu. Ông vô cùng xúc động và không cầm được nước mắt.