Sáng nay chép bài một tí. Tôi gần như không cảm thấy hơi ấm bạn bè hay gia đình. Dù ai đó có đi nhẹ trên cầu thang và bạn mải viết không để ý thì lúc mở cái cửa kính ra cũng tạo một tiếng cạch.
Tác phẩm Bật dậy nào. Họ chắc sẽ không chịu thua thiệt nghệ sỹ về những mặt mà họ vốn coi thường. Bạn không nghĩ những sự suy kiệt này do thể thao mang đến.
Câu rất tuyệt vời, ý nghĩa cực kỳ dùng trong lúc thêm gia vị cho lời khen ngợi những gì làm bác hài lòng. Đó cũng là một công việc, thậm chí, nhàn nhã. Cái bộ mặt đó tôi đã nhìn thấy một lần và không muốn thấy lần hai.
Ấy, đừng bảo tở hoang tưởng. Tôi đùa: Bác cho cháu gặp để cháu tẩn một trận can tội hớt lẻo. Xoạc bóng thì không dám vì dễ bị thẻ vàng thẻ đỏ, đuổi khỏi sân chơi gia đình.
Cho những mục đích đào thải để phát triển hoặc trục lợi. Mẹ thì không chịu thả bạn ra để nắng làm tan chảy chúng. Đường phố phía bên kia ném sang tiếng còi xe.
Trên đường, bác vẫn lo đủ thứ. Úi chà! Chơi trò này tí đã chán. Và trước lúc tôi đi ngủ, đi học thường không quên tung một cái thòng lọng yêu thương tròng theo:
Để nấu cơm cho anh ăn. Mất mất người kể chuyện. Kẻ không quá mê danh tiếng vô tình đứng cao hơn người khác cũng có mặc cảm không được bình thường của riêng hắn.
Nó cũng không thích tôi lắm. Tôi phải đòi một cuộc sống tiến bộ hơn. Bạn chả bao giờ thanh minh, phản ứng làm gì.
Đơn giản thôi, kéo nhẹ nó về phía biển nó sẽ tự lùi lên bờ. Chỉ có một cái cẳng chân hình trụ ngắn hơn chiều dài cái xương sống đèn độ một phần ba. Và bạn nhận ra, bạn ngủ để lẩn trốn chúng.
À, nãy giờ quên chưa xin lỗi anh bạn vô danh bên trái. Vì nếu tiếng nói của bạn sẽ có trọng lực thì có ít nhiều người thấm thía cũng như nhìn nhận lại bản thân. Sở dĩ những kẻ có tài nhưng không có thiện tâm cũng không thoát nổi bất hạnh là vì họ sớm muộn cũng bị quả báo, phản bội từ chính những kẻ thân thích, máu mủ nhất.