Nhiều người trong chúng ta biết đó chính là Aleexander Graham Bell. Năm 1969, tôi lại trải qua một kinh nghiệm nhớ đời khác. Tôi mới 30 tuổi mà đã có thể cùng diễn thuyết với Phó Thủ tướng! Thật ra, suốt thời gian đó, tôi đã che giấu nỗi sợ hãi và sự rỗng tuếch của mình về cái gọi là “thành công” mà tôi đạt được! Từ năm 1981 đến 1983, chúng tôi đã đương đầu với một số vấn đề trọng đại trong việc tổ chức lại công ty.
Riêng tôi từng bị ốm liệt giường vì bệnh “vàng da”. Lúc đầu, bà phải nợ nhân viên của mình tiền lương hàng tháng nhưng thay vào đó, bà nấu ăn cho họ mỗi ngày. Nhưng hỡi ôi, con người như một vĩ nhân vĩ đai đã nói, lại sợ “quả” mà chẳng sợ “nhân”.
Điểm mấu chốt mà tôi muốn nhấn mạn ở đây là việc làm ra một sản phẩm tương tự hoặc đưa ra một sản phẩm mới hya một dự án mới Nhiều người không hiểu nó, sợ hãi và căm ghét nó. Trong giai đoạn đầu,Henry Ford tìm được một chân học nghề thợ máy trong một của hàng cơ khí ,buổi tối ông làm việc cùng một người thợ lau chùi đông hồ .
Tôi tìm được một việc khác hẳn với việc bán hàng trực tiếp. Phải nói rằng tuổi thơ của tất cả anh chị em tôi bị ảnh hưởng và tôi không dám đoan chắc điều này không để lại dấu vết gì trong cuộc đời chúng tôi sau này. Lúc đầu, bà phải nợ nhân viên của mình tiền lương hàng tháng nhưng thay vào đó, bà nấu ăn cho họ mỗi ngày.
Để các cơ bắp của chúng ta phát triển, chúng ta phải luyện tập. Cuối cùng, để mở rộng việc kinh doanh, bà phải bán rẻ căn hộ của mình và chuyển đến một căn hộ ổ chuột, không nước máy và điện. Ông sinh ngày 20 tháng 12 năm 1925.
Và như Einstein đã nói: “Bên dưới rắc rối là chìa khóa mở ra thời cơ thuận lợi nhất”. Chúng tôi đặt nhà kho khắp nước, tổng số kho hành lên đến 60. Có lẽ, một ngày nào đó bạn sẽ biết ơn một số thất bại tạm thời ở một mặt cụ thể nào đó.
Thật thú vị khi nhận ra rằng chữ “cơ hội” trong tiếng Trung Quốc được hợp thành bởi chữ “khủng hoảng hay rắc rối” và “tích lũy hay gặp gỡ”. Kết quả học tập của tôi không đủ để học tiếp năm sau lấy bằng danh dự. Đang phát nửa chừng, chương trình đột ngột bị một thông báo quan trọng cắt ngang.
Thậm chí, ngay cả lúc ăn trưa, ông cũng không có thời gian nghỉ nghơi vì công việc của ông cũng là bao gồm việc thu dọn bàn ăn cho mọi người và lau dọn. Nhiều lần ông bị tống giam vì tham gia nhiều cuộc biểu tình khác nhau . Sau khi suy nghĩ về điều này ,tôi đã quyết định đả động về một cái gì khác nữa,một cái gì đó hiện diện trong tâm trí của nhiều người.
Tôi phải sử dụng một chiếc xe hơi “second hand” cũ kỹ. Khi thời gian trôi qua và anh nhận ra rằng càng ngày việc nói năng càng khó khăn hơn, anh thường chào hỏi bằng cách hua hua cây gậy của mình. Vâng, cái giá của thành công là sự kiên trì.
Ở tuổi 39, ông được chỉ định làm chủ nhiệm khoa Nội trường Đại Học Khon Kaen và được phong hàm Phó giáo sư. Trở nên giàu có dễ dàng hơn làm kẻ nghèo khổ, làm người thành công dễ dàng hơn làm kẻ thất bại . Anh tin tưởng rằng một ngày nào đó anh có thể rời khỏi chiếc xe lăn và đi lại được.