Vậy tớ đến xem làm gì? Đó là lý do bạn phải luôn tự hỏi tại sao và như thế nào để phát triển một kế hoạch hành động cho riêng mình. John vẫn còn phải rút ngắn khoảng cách 188 đô-la còn lại.
Cô lướt qua những mục tìm kiếm khác nhau như trường trung học Amazon và đội bóng đá Brazil, triển vọng, trường trung học nhưng không cái nào đưa cô đến trang chủ của trường. Mời các bạn gặp Kiwi. 000 đô-la một năm, vượt quá khả năng của em.
May mắn thay, Kiwi đang theo học tiếng Bồ Đào Nha ở trường. Số khác thích hợp hơn với mục đích CGI, nhưng có thể đắt hơn. John bắt đầu hỏi năm người bạn về những công việc bán thời gian của họ và thù lao nhận được.
Ông hỏi: Kiwi này, em trao đổi với thầy Zico sao rồi?. Rốt cuộc bạn sẽ bối rối giữa một khối lượng thông tin cực lớn và sau đó mới nhận ra phần lớn thông tin ấy chẳng mang lại lợi ích gì. (*)Ken Watanabe lớn lên ở Nhật và theo học tại trường Đại học Yale và trường Kinh tế Harvard ở Mỹ.
Có rất nhiều chủng loại máy tính. Chúng ta thường đưa ra những quyết định quan trọng mà không dành đủ thời gian để suy nghĩ thấu đáo tất cả những lựa chọn và tìm kiếm những thông tin chính xác. Cà Tím và Đậu Phụ tiến hành phỏng vấn thêm 10 người và nhận thấy mọi người có thể sẽ đến xem nhiều hơn nếu ban nhạc chuyển thời gian buổi diễn thành tối thứ bảy.
Cách tiếp cận như sau: Ý tưởng vĩ đại trong đầu bạn sẽ mãi mãi chỉ là một ý tưởng. Nếu giả thuyết này đúng, họ nên tập trung vào việc tăng cường quảng bá thông tin.
Câu hỏi 1: Bạn có biết đến buổi biểu diễn của nhóm nhạc Những Người Yêu Nấm không? 000 đô-la, tức là nhiều hơn nguồn kinh phí của cô 2. Tuy nhiên, không như trường trung học Rio, trang web của họ chỉ có tiếng Bồ Đào Nha mà thôi.
Tuy vậy, điều quan trọng là chúng ta phải không ngừng thử thách tư duy của mình và tìm kiếm những phương án lựa chọn khác mà có thể chúng ta đã xem nhẹ. Đột nhiên Kiwi tự hỏi mình đã dùng đúng cách để đánh giá trong việc lựa chọn trường huấn luyện chưa. Xem nào, chắc chắn việc đó sẽ không thành công.
Cô mỉm cười và bước lên máy bay, lòng tràn đầy hy vọng. Những người biết đến buổi diễn nhưng chưa bao giờ đi xem: 135 người (27%) Mỗi tháng cha mẹ cho cậu 20 đô-la và cậu có 3 đô-la mỗi tuần nhờ việc dắt chó nhà hàng xóm đi dạo, tức là 12 đô-la mỗi tháng.
Bạn có thuộc một trong những tuýp người này không? Bạn có bao giờ thở dài và bỏ cuộc? Bạn có nghĩ rằng chỉ trích mọi người dễ dàng hơn nhiều so với bắt tay vào làm? Bạn có thích mơ mộng nhưng ghét lập kế hoạch không? Bạn có lao vào giải quyết vấn đề ngay lập tức nhưng lại không dừng lại để suy nghĩ thêm khi chưa đạt được kết quả gì? Nếu trả lời Không cho những câu hỏi trên thì bạn chính là một Người-Biết-Cách-Giải-Quyết-Vấn-Đề rồi đấy! Câu hỏi 3: Bạn có thường xuyên đi xem những buổi diễn của Những Người Yêu Nấm không? Bằng cách thu thập thông tin và tiến hành phân tích, Cà Tím và Đậu Phụ đã bác bỏ giả thuyết của họ và giờ đây họ đã hiểu rõ hơn căn nguyên của vấn đề khiến lượng khán giả đến xem biểu diễn quá thấp.