- Thì ông hãy quên tôi và cuộc gặp gỡ này đi. Có một bộ quần áo trên sàn và bạn mặc nó. Có hôm tự nhiên nó nửa đọc nửa hát câu: Sinh ra tại đây-chết tại nơi này-còn đâu chỗ trống-cho lòng phiêu du.
Không phải lúc này, không phải nhiều lúc, nhưng không phải không có lúc bạn muốn nói thẳng vào mặt bất kỳ một thằng bạn, một người quen nào: Mày ích kỷ, ngu và hèn như một con lợn. Mẹ kéo tóc bạn một lúc không ăn thua, đành sang phòng bên nghỉ trưa. Nó sẽ nghĩ gì khi tôi vào tù với tội danh ví dụ như phản động, gián điệp, chống phá chế độ… Hoặc chả ai bắt tôi nhưng người ta rủ rỉ điều đó với nó mỗi ngày.
Chắc em buồn vì vừa nãy, có thằng tạt xe ngang đầu, anh buột miệng chửi thề. À, đấy là tôi đang nói về những người không có tâm. Dù tôi rất ghét những người ích kỷ và khe khắt.
Để từ đó, không có sự coi thường lẫn nhau một cách chung chung giữa các thế hệ. Bởi em biết hy sinh từ trước anh rất lâu. Phố phường quanh nhà lại bình thường.
Này, mày chuyển cái bàn này lên. Chỉ có nó mới biết những gì nó để rơi là gì. Còn ngoài đời thì bạn bình thản lặng im.
Đành tự mỉm cười an ủi là có cơ hội tập nhớ lại đoạn phân tích mới tự thấy kha khá. Khách vắng thì họ mới mở thêm cho người ngoài vào để tận dụng công suất các máy bật cả ngày. Trong công viên thì toàn ma cô.
Vả lại, giấc ngủ của mọi người vốn đều đã chập chờn. Nhưng ta không cho nàng nói. Bao nhiêu năm bạn sống theo cách đó và bạn nhận được thông điệp của sự mệt mỏi ngập tràn các ngóc ngách mà cơ thể bạn có thể chứa được.
Giữa thẳng thắn và kiêng nể. Đơn giản là vì từ nhỏ tôi đã đọc nhiều hơn, tuổi thơ tôi rộng mở hơn mà suy nghĩ biện chứng hơn. Nghĩ: Thế chắc là mình đoán cũng đúng.
Còn nếu quá ít người đủ tài để nhận ra phải thiện và thực hiện được nó; và nếu tôi (cũng như những người đồng tình với tôi) nỗ lực mãi mà khả năng có hạn, không đủ sức lay chuyển họ; thì sự cô đơn mãi mãi của thiên tài vẫn còn tạm thời là một định lý chưa thể lật đổ. Bạn, nghĩa là người không sợ tôi và không khinh tôi. Cả khi em ngoác miệng kêu Việt Nam vô địch! thì em vẫn duyên dáng và đầy sức sống khác hẳn đám ô hợp quá khích kia.
Ta sẽ cố giữ lại sự lương thiện, không phải để cho ta, mà để cho những người rồi đây sẽ thật gần ta. Có một thằng bạn đùa cô ấy: Ấy khôn đến quắt cả người lại. Tôi hy vọng việc sớm nhìn nhận ra điều này sẽ làm chúng ta hành động cùng nhau sớm hơn để loại bỏ dần sự ngu dốt cho nhau.