Nước mắt ơi! Khi mày không ứa ra từ đôi mắt. Viết tí tẹo lại lên xe trôi đi. Hay pha một ly sữa cho anh những đêm anh thao thức bên ngòi bút.
Bạn cũng đang ganh đua với họ. Dù bạn rút kinh nghiệm lựa chọn trái với cái bạn thường chọn chăng nữa. Nhưng càng ngày càng không thấy thú vị với chúng.
Hay bạn đang tự đày ải mình bằng những thứ chưa bán được. Bạn lại muốn lưu lại. Bạn sẽ phải dẻo dai, phải xoạc ra, phải dài chân ra mãi.
Còn anh thì vẫn phải sống. Càng xa em ta càng thấy yêu em. Trong sự đối phó với họ và mặc cảm dối trá để có cơ hội viết.
Bạn không nghĩ sự suy kiệt này chủ yếu do chạy nhảy quá sức mang đến. Tôi không thích mèo. Bên phải là bụi cây, bụi cây, rồi đến bể bơi.
Vả lại, đây không phải lần đầu bạn mơ kiểu đó nên bạn khá tin là mình sẽ kể được ít nhiều. Em vẫn nhớ hồi mình chưa về một nhà chứ? Để anh kể lại thay em nhé. Đơn giản là vì nếu chúng vô nghĩa, chúng sẽ không được tiếp nạp và tôi nên từ bỏ.
Hoặc khi lũ trẻ đã lớn, mọc ra những gai góc ương ngạnh và sẵn sàng làm liều, khó có thể đấm như bị bông, họ không ngại cãi vã nhau. Không được đâu cậu ơi. Ví với sự nín thở hợp lí hơn là một con chim bị treo cổ giữa mênh mông không bến đỗ chỉ có thể sống chừng nào còn vỗ cánh.
Khi ấy, bạn chỉ biết tìm đến trạng thái trống rỗng. Mẹ: Thôi, nhà em không nuôi đâu ạ. Và những con người có lương tâm, được sự hỗ trợ của âm vang ấy cũng sẽ dũng cảm hơn, bớt buông xuôi, cả nể, chán nản hơn.
Càng ngày bạn càng thấy mình nhận thức được nó. Nhưng khi cả gan đơn độc chống lại xu thế đó thì cũng khó tìm thấy hơi ấm và sự thoải mái trong gia đình. Bạn ghê thứ ơn huệ lờ nhờ, lập lờ giữa tình cảm gia đình và ban phát để rồi hình thành thứ truyền thống trẻ phải rót rượu hầu già, không uống cũng phải hầu; trẻ xới cơm so đũa, già ngồi khoanh tay.
Nhưng bạn đã giảm nhẹ chúng bằng cách lọc những dòng suy tưởng đầy rác rưởi và thuỷ tinh vỡ qua chính chiếc màng mong manh của hồn mình. Về quan niệm sống cũng như hưởng thụ. Họ bảo có năng khiếu đấy, chỉ thế thôi.