Nhưng tôi lại thấy thế hệ tôi và trẻ hơn tôi đang đầy mầm mống phản động thực sự. Và bạn cần nghỉ nếu không muốn chết sớm. Không gì tự nhiên mất đi.
Cũng như còn đặt cược ở sự ngẫu nhiên trong cuộc chiến thiện-ác chính trong mỗi con người giữa loài người. Như vờ sở hữu cái mà nó biết không thuộc về mình. Trước thì tháng gặp một hai lần.
Thưa chú, tôi không phải là đứa để chú đối xử như một con chó. Lúc tôi khóc, mẹ khóc. Trí tưởng tượng làm giảm năng suất lao động chân tay của chàng ta và đem lại đầy hiểm họa.
Chân lí nằm ở chính biên giới giao thoa giữa khoảng dục và không dục nên thật khó tìm. Nhưng tôi không muốn có thái độ của một kẻ bỏ chạy. Lúc đốt tập Mầm sống quả là tôi cũng có ý đồ cho mẹ nhìn thấy, một chút có vẻ điên rồ.
Tiếc là tôi không phải quí khách. Nó không giống như cảm giác hồi nào tôi đèo cô bạn của thằng bạn sau xe, cô nàng vứt đánh bịch bắp ngô vừa gặm hết xuống đường, tay phủi phủi tay. Và trong lúc cô đơn này, tôi vẫn muốn là em biết muốn.
Trơ trọi giữa phố đông. Bác là bác rất không hài lòng. Nhưng dần trải qua những thái độ của họ tôi biết họ là những nguời tự làm chủ cuộc đời mình và họ vẫn thấy sống còn đầy ý nghĩa.
Tôi đã bắt đầu chán việc chữ nghĩa và tôi có thể làm việc khác. Và như thế, theo luật nào đó của cộng đồng xung quanh bạn, bạn phải tự lãnh trách nhiệm và đừng kêu ca phàn nàn. Tôi không có ý định ra đi.
Khi năng lượng luôn ở trạng thái báo động, cái mới còn tỏ ra trơn nhẫy, thật khó nắm bắt. Chị út hỏi ngay: Sao thế? Lắc đầu. Mẹ: Hai bác có chuyện gì à? Tôi: Im lặng.
Và họ nhìn bạn thương hại: Đừng mơ. Luyện trí nhớ là thế nào? Là nhớ ra vì sao bạn không được viết hoặc không viết được. Bạn cũng thấy mình có kinh nghiệm về chuyện này đấy chứ.
Hoặc là sự lựa chọn vốn dĩ không thể khác của những người biết lợi dụng và vơ vét từ sự đổ vỡ, thối nát. Và bỗng khao khát nó sáng lên nhiều nữa. Chỉ nghe một âm thanh đánh thức mình trong giấc chập chờn.