Mà người đời không chịu hiểu như thế. Tôi lại khuyên: "Khi nào không ngủ được, thì ông nghĩ cách làm vui lòng một người khác, ông sẽ mau hết bệnh lắm". Trong nhà thờ không có ai hết, trừ người đánh đờn.
Nếu bạn là một nhà doanh nghiệp, chắc bạn nghĩ: "Nhan đề chương này thiệt là lố bịch. "Tôi bị tống tiền! Tôi vẫn không tin có thể xảy ra như vậy được. bà chủ nhà cười, ông cũng cười, và lại đưa bà ta coi thêm hình.
Như thế, té ra cô Vallie Golden đã vô tình theo triết lý "giả hoá thiệt". Nếu hết thảy những người làm ăn học được bài ấy thì con số người chết vì bệnh huyết áp đang quá tăng, chỉ hôm trước hôm sau sẽ giảm liền. Vậy muốn diệt nỗi lo trước khi nó diệt ta, theo quy tắc thứ ba này:
Tôi cau có, nóng nảy mà tôi chẳng nhận thấy, nhưng đến ngày nay, tôi mới biết suýt nữa tôi đã giết chết tình yêu của vợ tôi. Do con đường ấy mà Marry Barker Eddy thành nhà sáng lập và nữ giáo sĩ tối cao của một tôn giáo mới: "Cơ Đốc Khoa học", một tôn giáo lớn nhất mà từ trước tới nay nữ giới đã lập ra được, một tôn giáo đã được truyền bá khắp thế giới. ít lâu sau, một đạo luật ra, bắt buộc các nhà bán sữa phải khai số vi trùng trong sữa trước khi bán.
Có những động lực ảnh hưởng đến tương lai của ta mà ta không hiểu được động lực đó ra sao và sức gì đưa đẩy nó. Mặt tôi vừa toạc vừa sưng, mắt tôi gần nhắm nghiền lại. Burton! Anh đã biết bí quyết đắc nhân tâm và diệt lo, để vui sống.
Nếu chúng ta, rên rỉ giẫy giụa, sinh ra chua chát, thì cũng không thay đổi được tình cảm mà chỉ làm thay đổi được tính tình, cơ thể ta thôi. Cả nhà đều được vui vẻ vì hết rảnh để lo nghĩ rồi. Tôi ngồi trên khoảng đất cao, trước một khu rừng thông rậm rạp cùng với một số khách du lịch khác.
Lúc ấy tôi nhớ lại hết quãng đời đã trải, nhớ lại những hành vi xấu xa, những nỗi lo lắng lặt vặt. Vì đã quen, tôi ngủ trên lưng ngựa mà không sao hết. Bạn cho là lạ lùng ư? Xin bạn hãy nghe đây.
Trong thư nói: "Bà mất, cô và cháu thấy nhà vắng hẳn đi, nhất là cô. Họ leo hết ngọn này tới ngọn khác. 000 Mỹ kim, và kiếm ngoài được hàng triệu Mỹ kim nữa.
Một người học trò cũ của tôi, ông H. Ghi lại những tấn bộ của ta trong mỗi tuần. Tôi được đi học, nhưng ngay tuần đầu, mỗi lần trở về nhà, la khóc khổ sở.
000 dân số không, thì bà đáp: "Được chứ! Tất nhiên là được chứ!". Tôi được biết một nhà buôn ở Nữu Ước đã thắng bầy quỷ dữ đó bằng cách cắm đầu làm việc luôn tay, tới nỗi không có thời giờ ưu phiền nữa. Tôi rán bắt chước mà không được.