Ấy thế, lão đó đã vô tình bảo lỗi cho mình đây. Con chẳng mong được trông cảnh xa xa. "Làm bộ như" bạn đã thích công việc của bạn và sự gỉa đò đó sẽ làm cho bạn thấy thích thiệt, bớt mệt, bớt lo lắng.
Chính thầy thuốc của tôi cũng công nhận như vậy. Nhất là các ông lớn tuổi, thích được khuyên bọn thiếu niên. Ông già quạ quọ Thomas Carlyle nghe câu đó, liền nói mỉa: "Thì tất nhiên mụ ấy phải đành vậy"! Phải, bạn và tôi, chúng ta cũng phải nhận số phận của ta vậy chứ sao!
Cô ta nói: "Hồi ấy tôi sợ sẽ phát điên. Tôi có tỏ ý nghĩ đó với ông Levis E. Đây là nguyên nhân thứ nhất:
Cách đó giúp tôi nhận xét một cách lạnh lùng, khách quan và diệt được hết những cảm xúc. Mục đích của cuốn sách nầy không phải là nhắc bạn những điều bạn dư biết, mà là giúp bạn thực hành và mỗi lần bạn có quên, thì đã vào chân bạn để nhắc cho nhớ, thế thôi! Thế là không những nửa triệu Mỹ kim trái dâu ấy dành bỏ ế, mà lại còn số dâu trị giá môt triệu Mỹ kim, theo giao kèo, phải mua trong 12 tháng sau nữa.
Tôi tưởng mình đã biết hết các mánh khoé và đầu cơ thì sẽ lời, vậy mà rồi lỗ, không còn một xu. "Đầu tháng sáu năm 1944, tôi nằm trong một lỗ hầm gần vịnh Omala. Người hay ưu tư cũng đừng kể gì những việc lặt vặt, mới có thể bỉnh tĩnh trong tâm hồn được.
Thế rồi một buổi sáng, lớp chúng tôi tựu tại phòng thí nghiệm ban Thực vật học và thấy trên bàn, trước mặt ông giáo Brandwine có lù lù một chai sữa. Ông Larwrence Jones tiếp tục nói, với giọng thành thật và cảm động, ông nói để biện hộ không phải cho thân ông, mà cho chính nghĩa đang theo đuổi. Ông tin chắc thế nào cũng chết trong phòng và xác sẽ vùi sâu dưới tuyết.
"Ngày hôm nay là ngày Thượng Đế ban cho ta. Nhưng chẳng bao lâu vỏ xe tan tành ra từng mảnh. Bà nói: "Ông Carnegie, tôi thuật cho ông nghe một chuyện mà từ trước tới nay tôi chưa nói, cả với nhà tôi nữa.
Thấy bà Glover, anh ta la: "Tôi không muốn chứa quân lang thang". Và bản tính của loài người chưa thay đổi thì hãng còn phát đạt cả ngàn năm nữa, nhờ sự bảo hiểm xe, tàu, giầy dép, keo khằn. Không phải tôi thích nghe họ đâu.
Nó giản dị vô cùng và ai cũng áp dụng được. Từ đó ông muốn cử động phải ngồi trên chiếc ghế có bánh xe. Cho nên tôi không dám trốn.
Con nít thì nói: "Ước gì tôi lớn thêm được vài tuổi nữa". Khi không bán được cho tiệmtạp hóa nào, ông đi quanh tiệm mà suy nghĩ. Tôi tin bây giờ tôi đã nhận được chân giá trị của đời sống.