Họ có lí do, bao giờ cũng có lí do cho phải đạo. Họ cũng tội gì mà thử nghĩ nếu ngoảnh mặt trông lên, gặp một rừng mắt trừng xuống có hãi không. Bỏ cha những suy nghĩ về đồng loại, thời đại vừa phải thận trọng vừa dễ bị nguyền rủa đi.
Hy vọng có thể hâm nóng lại. Chỉ là những cái theo qui luật, cơ sở nào đó, sẽ đến. Không chào mẹ à? Không biết mẹ có thấy một giọt nước mắt của tôi trào ra không.
Và khuôn mặt dường không cảm xúc. Cháu mai sau là chúa sợ vợ. Cái từ nhân loại đẹp thế mà hay gây phản cảm.
Nhưng bạn lắc đầu và bảo đó chưa chắc đã phải nghệ thuật. Chỉ có giữ được nhân cách và không giữ được nhân cách mà thôi. Ngồi im cho mọi người thi thoảng tha hồ giật tóc, vò đầu, véo tai âu yếm.
Và tiếp tục viết những chữ BÀI LÀM. Nhưng đời đã trót giao cho bạn vai một thằng con trai thường thì trầm tính mất rồi. Thế giới đầy rẫy những hận thù.
Sao ông không tự viết lấy rồi tôi sẽ mạo danh ông. Không phải ai cũng ít ngộ nhận… Sau niềm vui chung, họ dễ lại lừa dối và khinh thị lẫn nhau.
Chẳng là đang thu thập tư liệu cho câu chuyện này. Nhưng chắc những người hiểu biết cũng biết gạn đục khơi trong để tìm thấy một chút mạch nguồn của vấn đề. Bạn bảo thằng em xuống đi cùng bố.
Rồi từ ngày vợ ốm, nhà văn phải dùng hết số tiền dự định cho cuộc đổi đời. Bác trai: Bây giờ tôi xin nói vài lời với cậu mợ, với cháu. Chính sự hiện sinh của nó (chứ chả nhẽ là thượng đế) tạo ra cái xã hội phải có đạo đức và đủ thứ hầm bà lằng mà chúng ta đang có.
Một con lươn thì chính xác hơn. Bạn tự hỏi bạn có phải là người cần nhiều lạc thú hơn mức bình thường. Định bỏ đó, nghĩ thế nào lại lấy giẻ rửa bát ra cọ rồi ngâm nước.
Ta nhận ra ta rất dễ tính nhưng đầy bực bội trong lòng mỗi khi công việc viết dở dang bị cản trở; hoặc bị gây nhiễu trong lúc đang tập trung suy nghĩ; hoặc viết không đủ hay để thoả mãn đòi hỏi của mình (như chính những thời điểm này). Nó còn ngộ nhận là nó có đầy tài nữa. Dù sao sự lâu bị phát hiện cũng có thể có cái may.