Sau lại hỏi sở y tế thì hay rằng từ trước tới nay Californie, trong những khi bệnh đó phát, thấy một lần ghê gớm nhất có 1. Khoá chặt dĩ vãng và tương lai lại để sống trong cái phòng kín của ngày hôm nay. Chính đứa nhỏ này cũng vì khổ cực mà đã cố gắng tự rèn luyện để trở nên người.
Tôi đặt nhan đề là Đắc nhân tâm. Nếu kể chuyện họ, có thể viết thành một cuốn sách được. Một cuốn sách trứ danh khác, nghiên cứu về lo lắng là cuốn "Loài người tự hại mình" của bác sĩ Karl Menninget ở dưỡng đường Mayo, trị bệnh thần kinh.
Đêm ấy tôi đi trên đường ở Miami tới một nhà thờ đương làm lễ. Tôi biết nếu để họ nằm ở giường suốt ngày thì chẳng bao lâu họ sẽ khó chịu, không muốn nằm nữa. Tôi là một viên kiểm soát số hàng dự trữ của một công ty ở Baltimore.
Nếu không có cách nào thì tôi không thèm nghĩ đến nó nữa, quên nó đi. Trái lại chị lại có vẻ như nói: "Ồ! ít nhất thì thằng cha già đó cũng phải làm vậy chớ". Và khi thấy không thể trách móc hay doạ dẫm, đay nghiến để họ thường lại thăm mình thì bà "lên cơn" đau tim.
Tôi hoá ra chua chát và uất ức. Khi tôi ưu tư, dây thần kinh căng thẳng, nhà tôi bảo: "Cứ yên tâm. Hôm sau,mọi việc trôi chảy, bạn làm nhiều gấp 40 lần hơn trước, vậy mà về nhà vẫn tươi như hoa.
Sách bán vẫn không được thật chạy. Hồi nhỏ, xứ tôi đã phải thấy cảnh lụt: nước sông tràn ngập ruộng nương, tàn phá mọi vật. Vất vả cả năm vì 30 Mỹ kim!
Bốn năm ròng như vậy, cực như trâu, song anh ta không hề than thở. Như thế trong hai mươi mốt ngày. Ba tôi nói: "Con, con xa nhà tới 1.
Bạn thử xem được không nào? Tôi xin nhắc lại bốn câu hỏi ấy: Tôi không hề thấy ông đổi một viên chức chỉ vì khác chánh kiến hay vì tư thù. Hai năm trước tôi bán chiếc xe hơi để lo thuốc thang cho nhà tôi.
Vì nếu ngăn cảm thì họ gây rối liền. Vậy mà chúng tôi vẫn luôn luôn bị nợ nần quấy rầy và vận xui đeo đẳng. Không bao giờ mắc chứng mất ngủ, ưu phiền, hay chứng vị ung.
Nhiệm vụ của chúng ta là giúp y chứ không phải là treo cổ y đâu nhé". Bạn sẽ tự than: "Trời hỡi trời!" Nếu tôi hết được bệnh này thì tôi sẽ sung sướng tuyệt trần, thề không giờ còn lo buồn gì nữa". Nhiều học trò đã chăm chỉ trong mấy năm liền, như là đi lễ nhà thờ vậy.