Ngọc 2K

Chuyến công tác gặp lại con ghệ cũ… “hãy quên vợ yêu của anh đi”

  • #1
  • #2
  • #3
  • Đều muốn mở mang, muốn tìm đến cái chân-thiện-mỹ hiểu theo nghĩa khoáng đạt. Chả là hôm qua có chuyện. Họ không nhớ nhiều về qui tắc cần tránh mạt sát cãi vã nhau trước mặt con cái.

    Mấy ai thèm nhìn mặt nhau bao giờ. Phải vùng ra khỏi tình trạng này. Nhưng bạn lại không đủ thời gian lưu tâm đến những công việc bình thường.

    Những ý nghĩ làm bầu bạn trong những lúc vô tích sự đó cũng có giá nhưng làm đầu óc thêm trĩu nặng. Cái bộ mặt đó tôi đã nhìn thấy một lần và không muốn thấy lần hai. Không để lãng phí, lãng quên khi chưa từng nhớ những đỉnh cao đã có.

    Nhiệm vụ là đám cưới vui vẻ. Một công việc bàn giấy ổn định, thu nhập cao, những cơ hội đi nước ngoài, những bữa cơm cao cấp, những cuộc đi chơi bên những gia đình đầy đủ và biết điểm dừng trong cuộc đua tranh, những bà mối mát tay… Mọi thứ đều chờ đợi bạn nếu bạn chịu khó nghe lời. Nhưng sống vì điều gì, có lẽ chẳng mấy ai rõ.

    Cháu mà làm được thì cháu giỏi. Rồi bạn sợ phải đến khi chỉ ngồi im lặng, chẳng biết nói gì, chẳng nghe rõ bà nói gì, thi thoảng bà còn khóc. Nhưng bác ta không tin.

    Và bạn cảm thấy, nằm ngủ tiếp tiếp có vẻ tốt hơn cho bạn. Điều này những kẻ cô đơn hầu như không thể cảm nhận. Đó là lúc bạn bắt đầu trách mình thật yếu ớt, kém cỏi, không chịu nổi mấy âm thanh mà vô số con người va chạm hàng ngày.

    Không có nó thì sao? Cuốc bộ hoặc đi xe buýt. Ngả đầu vào cái ngực vốn lép xẹp. Cũng vì ít trải qua mà tôi chưa đủ hiểu họ để làm họ có thể hiểu lại tôi.

    Người ta không thể sống lâu với cái cơ thể vừa trống rỗng vừa trĩu nặng. Khi viết, ít ra là khi viết, tôi muốn mới. Dù lúc đó chả nghĩ gì.

    Chúng cố víu vào những kẽ ngón tay. em đi đâu hết một đời - mà không để lại một nhời cho ai - em đi trọn vẹn rộng dài - mà không thả lại một vài cơn thơ - em đi từ lúc bấy giờ - tôi không hiểu cứ đợi chờ em đi - em đi bởi cái lẽ gì - vì ai hay chỉ là vì đi thôi - dù sao em đã đi rồi - duy còn nỗi nhớ lặng ngồi trên mi Ông anh cứ kéo cửa vào, mãi không mở được, tôi nhẹ nhàng đẩy cửa ra.

    Sống là gì nếu không có khoái cảm. Đáng nhẽ phải là thiên tài ở khía cạnh sở trường của riêng mình cả rồi, để cho nhau hạnh phúc và vươn đến những tầm cao hơn thế. Đôi lúc tôi cũng rờn rợn mấy thứ dự cảm vu vơ của mình.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap