Hy vọng có thể hâm nóng lại. Hôm sau đi thi thấy bình thường. Thứ mà tôi hay bẻ bai.
Để khai thác trước khi chúng biến chuyển sang mức độ khác và anh chọn cách sống, sáng tạo khác. Vòng một cái đai qua người rồi bật máy cho nó rung dữ dội làm người mình cũng rung theo. Tôi thử trôi theo cuộc phiêu lưu của nó.
Rồi, mẹ cứ đi ngủ đi. Nước mắt tôi lại rơi. - Tôi biết bình sinh ngài khinh tiền bạc nhưng tôi cũng biết lúc này vợ ngài cũng đang ở trong tình trạng nguy kịch như ông cụ nhà tôi-Người đàn ông dừng lại, đợi một phản ứng ngạc nhiên, giận dữ hay sợ hãi của nhà văn.
Bụi làm xỉn đi con đường nhựa xanh mới coóng. Tôi thì quen rồi, chắc ông anh thấy lạ lắm đây. Vừa lo lắng, vừa háo hức.
Em biết tính cháu không thích đến ở nơi lạ. Nhà văn vội áp trán vào miệng nàng. Hôm trước có một con rất đẹp nhưng để mất rồi)… Bác biết cháu ở đây gò bó hơn ở nhà.
Như đã nói, độc giả rất lười tìm đọc sản phẩm chưa có thương hiệu. Lúc sau, anh họ dậy chuẩn bị đi làm, mở tủ bảo có cái quần bò anh mặc rộng chú mặc thử xem. Vì họ, người lớn, nói chung, có lẽ, luôn cảm thấy việc động chạm đến mình là xúc phạm.
Vứt béng cái chuyện này đi. Đó chỉ là những bức tường lửa sơ sài non nớt. Và hiện sinh là một thứ mà những kẻ cầm quyền rất khoái.
Nó còn mâu thuẫn khá gay gắt với cái thực thực hư hư của viết cũng như sự hồn nhiên của bạn. Hắn cũng thông minh đấy chứ. Đơn giản là vì bạn tránh cho họ nguy cơ trong tương lai sẽ phải chịu đựng một kẻ gàn dở thật sự làm khổ vợ con, họ hàng và người đời.
Hơn nữa, mọi người sau nhiều năm cũng dần quen với tiếng ngáy đều đều không lấy gì làm dễ chịu của nó. Hôm trước tôi khóc, hôm sau tôi đốt. Bằng cách hy sinh cho nó và để nó tự nhận ra điều ấy.
Tôi cũng không định tả cảnh sở thú. Hoàn thành được mục tiêu trước lúc mọi chuyện vỡ lở sẽ làm bạn thấy phần nào thanh thản và sẵn sàng chờ sự vỡ lở ấy. Những con vật, những con người tự tử nhiều quá.