Dù sao thì ngài Cohn vẫn phải bắt đầu cuộc họp. Đây là một vài ví dụ về cách ký thư điện tử phù hợp với tên của họ: Tôi hỏi liệu anh ta có bản thu âm thử nghiệm nào không.
Tôi vẫn kính trọng Arnold, nhưng không còn nhiều như trước nữa. Bạn sẽ nghe được những gì tôi muốn nói. Bước quan trọng tiếp theo là ngừng vài giây.
Gọi cho người quen của bạn nói về một chủ đề có thể đặt được câu hỏi tiếp theo hợp lý. Chỉ có Chúa mới ngồi ở khu vực giữa sân. Hãy liệt kê những chủ đề mọi người có thể đưa ra thảo luận.
Tôi đang phải chạy đua với thời gian để viết, vì sắp đến hạn chót của cuốn sách này. Hoặc họ nghĩ cho đến khi… Sau đó hãy nói những phần liên quan đến bạn.
Trong công việc cũng vậy. Ngồi bên phải người chủ tọa, khách danh dự, hoặc người được chú ý trong bữa tiệc cũng ngầm ẩn vai trò quan trọng của bạn. Nếu đó là lời mời đến dự tiệc, hãy yêu cầu chỉ dẫn đến một số vấn đề linh tinh.
Hừm, có phải nơi này tôi đã nghe gần đây không nhỉ? Thật đãng trí. Dạ, nhà trường nói là họ sẽ ghép các bạn nam và các bạn nữ vào cùng một lớp thể dục chứ không tách riêng ra như hiện nay. Nó làm cho vợ tôi phát điên lên.
Dưới đây là một vài phương pháp nữa cho bạn tự rèn luyện để cảm thấy thoải mái khi duy trì sự tiép xúc bằng ánh mắt. Tên tuổi của bà đã được độc giả biết đến nhiều qua ấn phẩm Nghệ thuật giao tiếp để thành công - ấn phẩm bán chạy nhất trong lĩnh vực sách giao tiếp từ năm 2009 đến nay tại Việt Nam. Một nhân vật quan trọng đưa cho anh ấy danh thiếp và nói, Hãy gọi điện cho tôi vào ngày mai.
Thậm chí nếu bạn biết nhóm đang gặp và phần giới thiệu về ai đó không liên quan đến nhau, hãy chú ý đến chủ đề mà bạn của bạn yêu thích để nhóm gặp mặt có thể hiểu rõ hơn về người bạn đó. Trường trung học của bạn đã ghi tên đó dưới ảnh của bạn trong ấn phẩm ghi lại các sự kiện của trường. Bạn trả lời chính xác những câu hỏi của bà ấy.
Ít nhất tôi cho là như vậy. Cô bé nói cô đã tự giới thiệu trước các bạn trong lớp và dành mười phút sau đó kể cho tôi nghe về cuộc trò chuyện tuyệt vời với các bạn về ý kiến của cả lớp về bộ đồ thể thao bó sát. Không, nghiêm trọng đấy, Steve nói, và anh ấy bắt đầu trình bày cho cả nhóm báo cáo sản xuất trong tuần vừa qua.
Vào một buổi tối rảnh rỗi, tôi cười ha hả khi thấy bộ đồng phục công sở mới của tôi bộ quần áo ngủ của tôi. Chúng tôi đã nói chuyện đôi chút và sau đó, khi mọi người nhanh chóng bắt đầu cuộc họp, ông trao đổi cho tôi danh thiếp của ông. Bất kể khi nào tôi đi công tác, anh bạn quý mến của tôi, Phil Perry, và tôi thường nói chuyện qua điện thoại.