Ai ai cũng cần có môi trường để kiếm cơm. Họ cũng cần lòng hy sinh của bác lắm. Chắc mẹ không đi được một mình.
Còn sau khoái cảm của hạnh phúc là nhẹ nhõm. Nhưng chắc những người hiểu biết cũng biết gạn đục khơi trong để tìm thấy một chút mạch nguồn của vấn đề. Sau nhiều năm, chúng như cộng hưởng để trở nên to lớn, gớm ghiếc hơn mức bình thường và khiêu khích giới hạn chịu đựng của bạn.
Tiếng còi xe ngoài đường vẫn ngân đều. Sự khập khiễng ấy thường làm đẹp cho nghệ thuật miêu tả chúng chứ không phải cho đời sống của những nhân tố khập khiễng đó. Mưa bắt đầu rơi rầm rầm, gió gào rú.
Biển số… Biển số bao nhiêu nhỉ? Không nhớ. Cái giấc mơ của mình không mất. Tôi biết nó khờ nhưng không ngờ nó khờ như vầy: Lớp 11 rồi mà một hôm qua đường thấy hai con chó làm chuyện trăng gió nó reo: Ê, hai con chó chụm đuôi vào nhau làm gì kìa (y hệt cái hớn hở của một cô bạn cùng lớp đại học với tôi trong một lần thấy cảnh tương tự).
Phải ăn để bác không hỏi: Sao thế? Và còn để lấy sức viết. Chắc chắn dù mai này bạn có là người thế nào, những điều bạn đã viết sẽ gỡ giúp họ không ít mớ rối của những sợi dây thít mà những thế hệ đi trước tròng lại. Nếu giờ này tôi ở nhà, mọi người chắc đã yên tâm ngủ.
Cá nhân bạn dần dần hiểu ra điều đó. Ta luôn cố giữ sự nhẹ nhàng của một đứa trẻ để âm thầm tưới sự trong trẻo, lương thiện làm đời sống họ thêm thoải mái. Chẳng mấy chốc mà bốc hơi tan biến vào trời đất trong cái dào dạt ấy.
Thực ra bạn biết bác cũng chỉ cảnh cáo rồi sớm muộn cũng thả cho bạn về trong ngày. Ngôi nhà nào cũng mở cửa để bán một cái gì đó. Bạn cũng không biết nấu ăn ngon, không biết nối điện, không biết sửa xe đạp xe máy, không biết mua bán… Lại còn không biết khom mình.
Rồi ông ta đi chỗ khác nghe điện thoại. Hãy coi đó là một vụ tự sát và ông được lên thiên đàng. Không phải điệu cười chua chát.
Đáng nhẽ (và có lẽ về sau) các lớp học cần có kiểu thư giãn này cho giáo viên và học viên. Hôm nay chỉ phải học 3 tiết sau theo cái lịch học lại của tôi. Còn không tin thì phải tồn tại với nó, cái cảm giác bi quan rất tự nhiên, rất thật và rất chóng chết.
Và bào chữa cho mình bởi sự chăm chỉ lo toan trong sự thiếu tri thức. Hơn nữa, mầm nghệ thuật trong tôi không phải là một thứ phương tiện cho mục đích phi nghệ thuật. Lúc đó bác gọi: Xuống nhà nhanh con, bố mẹ con đến.