Cho hai nhà được một bữa liên hoan lớn! Cậu hãy nhìn lên đây. Josh đã ra một quyết định không chỉ ảnh hưởng đến bản thân anh ta mà còn đến uy tín của cả bộ phận.
- Bất cứ điều gì cần làm sao? Cho đến khi cả Jones và James cùng được thăng chức lên làm quản lý. Tớ cũng đã yêu cầu cô ấy nhắc lại những điều tớ nói và cả hai đều nghĩ mọi chuyện sẽ ổn.
Khi giao việc, cần phải xác định cụ thể thời hạn hoàn thành công việc. Sau đó, tớ còn học thêm từ Jennifer vài điều nữa trước khi biết cách giao việc sao cho hiệu quả. Câu chuyện của Jones giúp anh học được rất nhiều điều, không chỉ từ những sai lầm của bản thân mình mà còn cả từ những sai lầm của Jones.
Một lần nữa, khi về đến văn phòng anh viết ngay lên tấm bảng trắng của mình: Anh vô cùng ngạc nhiên khi phát hiện ra rằng không có nhân viên nào nhận ra tầm quan trọng của vấn đề thời gian. Từ hôm đó và cho đến suốt cả tuần ấy, tối nào James cũng rời văn phòng sớm hơn thường lệ một tiếng đồng hồ.
Anh muốn tìm cách sẻ chia với họ những điều mà Jones đã chỉ cho anh. - Dĩ nhiên rồi? - Jack có vẻ hơi ngạc nhiên - Cậu thắc mắc gì nào? Đối với một người quản lý, không có lời khen ngợi nào có ý nghĩa hơn thế!
Tớ rất ghét những thứ đó. "Những cuộc gặp gỡ đột ngột như thế này thường hiếm khi hứa hẹn điều gì tốt đẹp", James thầm nghĩ. - Cậu nói đúng, cậu đã bỏ qua một thứ.
Kết thúc quá trình giao việc bằng cách lập bản tổng kết. Đó là một dự án gồm nhiều giai đoạn, và Jessica tin rằng cô đã lưu tâm kỹ lưỡng đến tất cả các công đoạn này. Cậu nói cụ thể hơn xem nào? - James thắc mắc.
Nét mặt Josh dần dãn ra và một nụ cười từ từ nở trên gương mặt anh khi đọc xong những gì mà James đã viết trên tấm bảng. Trong bữa cơm cuối tuần, vợ anh thắc mắc không hiểu vì sao mọi chuyện lại thay đổi tốt đẹp đến thế. Thói quen nghiện cà phê nhằm chống lại tình trạng căng thẳng liên tục trong công việc khiến anh vô cùng đuối sức và rất hay bực bội, cáu kỉnh.
Cậu ta đã ra một quyết định không thuộc thẩm quyền của cậu ấy. Khi giao việc, cần phải xác định cụ thể thời hạn hoàn thành công việc. Dường như họ không biết phải làm gì, hoặc nếu biết thì phải mất khá nhiều thời gian thì họ mới có thể hoàn thành công việc như yêu cầu.
Vọng lại ngoài cửa là tiếng cười đùa của các nhân viên, họ cũng rất vui vì đã giải quyết hết công việc trong tuần và nhất là sắp được nghỉ cuối tuần. Mọi người lại thấy anh mỉm cười. Bất chợt anh nhớ lý do đã đưa anh đến đây.