Còn tôi, chưa đến lúc. Tôi đã đang và sẽ không viết hoặc không công bố sớm thế này nếu tôi không tin mình là một thiên tài (về khoản này) hoặc ít ra là một tài năng đếm trên đầu ngón tay. Bây giờ thì chúng tôi sống trong một thế giới khác.
Vậy nên đồng chí ấy sẽ cười mà nói thế này: Tôi chưa nghe danh đồng chí bao giờ. Sao không thử ví ngược lại họ với công việc của ta. Ôi, thói quen của con người.
Xuống tới tay anh em làm chuyên án thì… vẫn đói. Bác gọi điện giục xuống rồi đấy. Họ mang lại cảm giác ấm áp và thân thiện.
Nhưng rốt cục thì chúng ta vẫn không thích nói thật. Cháu vẫn không chịu dậy ạ. Tôi đã từ lâu không kỳ vọng vào một xã hội có nhiều con người cực kỳ tử tế, xả thân về người khác, giảm thiểu nhu cầu của mình.
Thất vọng vì không có một người để khâm phục vì sự chín chắn, nhân hậu và thông thái của tuổi tác. Qua bao nhiêu mệt mỏi, đây là lúc để nghỉ ngơi. Em có thấy Đankô hối hận khi trái tim bị người ta dẫm nát không? Anh chẳng phải là Đankô nhưng anh tôn thờ Đankô.
Nhưng đến cả bà già làm đĩ để nuôi người khác cũng không phải sản phẩm của trí tưởng tượng. Không phải tỏa ra từ tay nàng mà từ hồn nàng và ngay trong hồn ta. Con gái có khác, họ thổi bay nhiều cục nặng cho đời sống.
Để từ đó, không có sự coi thường lẫn nhau một cách chung chung giữa các thế hệ. Hắn không rõ sự thấu suốt là thế nào nhưng hắn cảm giác cái sự thấu suốt mà người ta thường biết chỉ là một trạng thái khá đơn điệu. Cũng rất không thích những người ngộ nhận bông lơn thành hằn học.
Hay không được thấy hết những giá trị họ luôn có. Mẹ đang tìm cách cứu rỗi tôi, an ủi chở che tôi, chia sẻ với tôi. Tôi gào suốt con đường cái câu trong bài Unforgiven II của Metallica mà thằng bạn dạy cho.
Khi họ coi bạn là một đứa trẻ con thì thật khó thở nếu cứ giữ bộ mặt đạo mạo làm gì cũng quang minh chính đại của một quân tử. Và thế là xảy ra những thảm trạng. Hết 2 phút rồi mà chưa nhớ ra.
Nhưng tôi lại thấy thế hệ tôi và trẻ hơn tôi đang đầy mầm mống phản động thực sự. Hoặc là chúng sẽ trở nên gian dối. Đồ của chú toàn thứ lởm khởm quá đát.