Những người ngoài cuộc (mấy ai ngoài cuộc) ngồi khoanh tay nguyền rủa lại thường thể hiện thực ra mình cũng chẳng hơn gì. Đôi khi tôi mặc cảm vì sự mâu thuẫn và âm thầm chống đối này. Cũng chính vì thế mà khi họ thấy bạn, thường thì họ toàn thấy bạn chơi.
Nhưng mà buồn… Ờ, thì cho buồn một tí. Chính vì tôi chưa có kinh nghiệm về phản ứng của người Việt trước đùa và thật nên gặp phải những điều không theo dự kiến khi đưa cuốn sách của mình cho những người thân đọc. Đời, nghệ thuật, người… thật luẩn quẩn.
Nó còn mâu thuẫn khá gay gắt với cái thực thực hư hư của viết cũng như sự hồn nhiên của bạn. Bạn, nghĩa là những ai đọc xong nó không coi tôi là thằng hâm, thằng điên, thằng gàn dở, thằng đểu hoặc thằng hèn. Kiểu chơi chữ này vớ vẩn thôi.
Và càng cô độc vì không được hiểu, con người ta càng dễ ích kỷ. Có lẽ cũng sắp qua một giai đoạn nữa rồi. Có thể những suy nghĩ ấy không hiện rõ trong từng chữ của nội tâm.
Nhưng chúng cũng hay đủ để bạn muốn kể lại. Đó là một số dòng suy tưởng cách đây vài năm của tôi. Ông có tài và ông xứng đáng được hưởng những thú vui dành cho ông.
Nhưng mà chắc là ra được thôi. Tôi là con thú hoang đã chấp nhận cuộc sống cầm tù của con người trong xã hội. Và họ cũng sẽ khổ lây.
Câu này (nếu là của ông Phật) thấy hẹp nhất (trong những câu minh triết từng biết). Ê này tôi, cười ít thôi chứ. Lấy quần áo họ để sẵn và thêm một chiếc khăn bông xanh lá mạ.
Các cô gái làm đĩ, các thiếu phụ làm đĩ, trẻ em làm đĩ không còn là chuyện lạ. Tôi không có ý định ra đi. Họ sẽ luôn phải cúi đầu.
Tôi hơi ngại sau cái kẹo là một sự thân quen. Tớ cũng quen, luyện tinh thần để khỏi khó chịu chỉ tổ mệt óc nhưng tớ không mê nổi. Nhưng tuỳ cách xử lí mà khối tích tụ ấy tiêu hao đi hay không.
Trước đây tôi sợ sự ra đi của mình làm họ đau đớn, hoảng loạn. Những cơn tức và rát chạy từ dạ dày lên cổ và dọc cột sống diễn ra thường xuyên hơn. Cái này họ cũng nhầm.