Nếu anh cần thêm những lời khuyên khác, thì hãy quay lại đây. Vì đối với những trường hợp này, rất có thể họ không có tiền để trả nợ cho anh đâu. Nhiều nhà khoa học đã xem nền văn minh của Babylon và những đô thị khác trong thung lũng sông Euphrate là những thành thị cổ xưa nhất.
Cạnh lều là các kiện hàng được xếp tươm tất với những tấm vải bố chắc chắn bao bọc bên ngoài. Theo tôi nghĩ, những người cho vay tiền thường sẵn lòng giúp đỡ những ai muốn có một ngôi nhà và đất đai riêng của mình. Lúc đó, đầu óc bị cạo trọc và mặc quần áo tù nhân nên trông tôi không khác gì những người nô lệ.
Đến khi công việc bị đổ vỡ, họ mới cay đắng nhận ra những bài học đắt giá cho bản thân mình. - Không có ai hết sao? – Arkad hỏi lại. Một giấc mơ lạ lùng mà trong đó tôi tưởng mình là người giàu có.
Tôi mất việc, mất nhà và trong túi không còn một xu nào cả. - Ngay vào ngày hôm nay chứ? – Kobbi gợi ý. Những vinh quang của Babylon giờ đây không còn nữa, nhưng những kiến thức của họ vẫn còn giá trị cho đến ngày nay.
Chúng ta rất khôn ngoan khi tìm đến ánh sáng mặt trời để sưởi ấm, vậy thì tại sao không biết tìm đến sự thông thái để học hỏi kia chứ! Ở cuối hàng là một người mà các ông gọi là Tên cướp biển. - Hãy nhìn cái thứ lười nhác kia xem! Kẻ cầm cày thì không cố gắng để cày cho sâu.
Babylon là một điển hình nổi bật của khả năng con người có thể đạt tới những mục tiêu vĩ đại, bằng cách sử dụng tất cả các phương tiện mà mình có được. Họ lặp đi lặp lại công việc từ ngày này sang ngày khác, từ năm này qua năm khác. Một cảnh tượng thật quen thuộc và cũng thật buồn cười! Một ông lão cầm cán cày, nhưng bàn tay của ông ấy đang run rẩy nên cái cày cũng lắc lư theo.
Vì vậy, chị tôi bảo tôi cho chồng chị ấy vay số vàng này để buôn bán. Số tiền tôi kiếm được nhờ cây đàn lia này cũng nhanh chóng bay đi hết. Sharru Nada, ông hoàng thương lái, đang ngồi oai vệ trên lưng con lạc đà dẫn đầu đoàn lữ hành trở về Babylon sau một chuyến buôn dài ngày.
– Cháu đã tiếp thu những bài học làm giàu rất tốt. Sau đó, anh ta sẽ phân mảnh đất ấy thành những lô nhỏ và bán cho những người cần xây nhà và trồng trọt. Tôi nghĩ đó là loại rượu ngon nhất mà lúc bấy giờ tôi có thể nếm được.
- Theo tôi thì chắc chắn sau này, cậu sẽ là một thương gia thành đạt, giàu có. Hai cặp mắt lờ đờ của hai con lạc đà bỗng nhiên mở to và sáng lên qua giọng hét của tôi. - C các thần thánh đã hại tôi rồi.
Dạy anh ta làm việc đã khó, nhưng làm thế nào để uốn nắn tư tưởng, điều chỉnh những thói quen ăn chơi, tiêu xài phung phí của anh ta lại càng khó hơn. Tôi sẽ kể cho cậu nghe về chuyện này. Với giọng trầm ngâm như hồi tưởng lại quá khứ, ông ta kể lại: