Khi bác sĩ Edward Thordike ở Columbia thí nghiệm về mệt nhọc, ông dùng những trắc nghiệm làm cho học sinh luôn luôn thích thú để họ thức gần trọn một tuần. Mỗi đêm, ông nghiêm khắc soát lại những hành vi của ông. Chúng ta, ai cũng cần tri kỷ".
Bạn có thể nói rằng trường hợp của bạn khác, làm sao áp dụng được những cách kia. Nên nhớ không ai thèm đá đồ chó chết cả. Trong mấy tháng đông dài dằng dặc, chân tôi luôn luôn giá lạnh, và không bao giờ tôi tưởng tượng ở đời có người hai chân được ấm ráo trong mùa đông.
Ông rằng: "Nếu bạn thấy vô cùng hăng hái trong khi làm việc, thì gần như không có việc gì mà bạn không thành công". Nghỉ tức là thu hồi lại sức lực của mình". Không bao giờ bà phàn nàn về sự bạc bẽo của con cái.
Habien ở dưỡng đường Mayo. Nhưng khi lờn vài tuổi rồi thì sao? Thì lại nói: "Ước gì tôi tới tuổi trưởng thành". Vì chỉ có cơm hôm nay mới là thứ cơm ta có ăn được.
Tôi nghĩ rằng một ngày kia loài người sẽ bị tiêu diệt, cũng như những quái vật ấy. Một tuần lễ nữa tôi trở lại làm việc như cũ. Trong luật có câu này ai cũng biết: "Luật không kể tới những việc lặt vặt".
Trong thời gian ấy, tôi chuyên tâm thu thập hết các sự kiện quan tới vấn đề. À mà biết đâu được? Bác sĩ Alexis Carrel muốn nói cả tới bạn đó không chừng! Vậy khi óc họ đầy những ý nghĩ tích cực về sức mạnh, thì thể lực của họ tăng gần 50 phần trăm.
Tại đó tôi trồng vài chục gốc cây. Như vậy, nghĩa là sự thay đổi tinh thần, dầu sao, cũng chỉ do mãnh lực của những "lời nói" gây nên mà thôi. Trong diễn văn có câu này được lưu truyền muôn thuở:
Sau vào phòng riêng của bác sĩ; trông nét mặt ông mà chúng tôi kinh hoàng. Do kinh nghiệm, tôi thấy rằng ta không thể luôn luôn theo đúng thứ tự quan trọng của từng việc được, nhưng dù sao lập một chương trình như vậy tốt hơn nhiều là gặp đâu làm đấy. Bạn và tôi, ta có những tài cán riêng, vậy đừng mất công buồn bực vì nỗi không được như người kia người nọ.
Tôi trố mắt ngạc nhiên và đột nhiên tôi nhận thấy tôi còn hạnh phúc hơn biết bao người, tôi tự nhiên thấy ngượng vì đã yếu hèn. Cả năm người tranh nhau rước dì về để đền ơn cúc dục! Họ cùng kính mến mẹ, cùng phàn nàn rằng mẹ không bao giờ ở lâu với họ. Chúng ta hãy tranh đấu cho hạnh phúc của chúng ta!".
Tôi đã đọc những câu ấy trong một tờ thông tri của ty Cảnh sát Milwaukee. Tôi khuyên các anh tập cách điều khiển bộ máy đó để sống ngày nào riêng biệt ngày ấy: đó là cách chắc chắn nhất để yên ổn trong cuộc viễn hành. Người đó trông thấy thèm, mua ngay.