Tri thức có những khu vực mênh mông, ngoài văn chương và trong những khu vực đó, nếu biết khai thác thì mùa màng sẽ rất tốt. Một nhiệm vụ đôi khi quá sức con người! Vậy mà, dù làm tròn được như lúc ta đã làm, ta cũng chưa được mãn nguyện, hồn ma trên kia vẫn lẩn quẩn quanh ta. Vậy đợi tới tuần sau hoặc ngày mai là việc không lợi gì cả.
- Vâng, nếu bạn cho phép thì tôi xin đáp là tôi quả có ý đó; bạn cứ thí nghiệm đi, thật là tự nhiên, dễ hiểu mà lại có vẻ là một phép mầu. Làm được một công việc mệt nhọc, lòng tự tin của bạn sẽ tăng lên. Nó ngắn quá đi thôi.
Cứ tiếp tục đi, cứ tiến tới. Nếu bạn muốn, thì bạn có thể mỗi giờ sống một đời sống mới được. Và bây giờ tôi phải xét đến vấn đề là nên coi tuần lễ có sáu hay bảy ngày.
Bạn xanh xao và mệt nhọc. Và bây giờ mỗi tuần để ra một ngày tùy ý muốn làm gì thì làm, không có chương trình, không phải gắng sức, tôi nhận rõ được giá trị của ngày trong tuần đối với tâm trí tôi. Chắc bạn không dám cả gan chối cãi điều đó chứ? Nếu bạn chịu nhận mà còn không chịu bỏ ra một phần mỗi ngày để suy nghĩ kỹ lưỡng về lý trí, nguyên tắc và hành vi thì có khác gì muốn sáng thì phải có đèn, mà bạn lại nhất định không chịu thắp đèn không?
y không đáng được tiếp tế thời gian, phải khoá công tơ lại cắt thời gian của y đi". Trong phạm vi cuốn sách nhỏ này, tôi không thể chỉ cho bạn mới đầu nên làm công việc nào, nhưng tôi có hai lời khuyên khá quan trọng. Thế này thì khó chịu thật.
Trời! thế mà đã 11 giờ 15 rồi chứ! Sửa soạn đi ngủ thì vừa, Rồi bạn bỏ ra 40 phút để sửa soạn đi ngủ, trước khi đi ngủ, bạn quen uống một ly uýt-ki thứ hảo hạng, điều ấy dễ hiểu. Thơ bắt óc ta làm việc nhiều hơn tiểu thuyết, nếu trong thơ có phần tưởng tượng. Thời giờ quý hơn tiền bạc nhiều.
Cũng chẳng cần sách. Ông đi lại bến xe mà đầu óc rỗng không. Nghệ thuật là cao quý, nhưng không phải là cao quý nhất.
Nếu tập đó gây cho bạn ý thích đó thì tôi khuyên bạn mới bắt đầu hãy làm quen với thể loại tự sự đã. Tôi đọc năm tờ nhật báo Anh, hai tờ Pháp và vô số tuần báo, tạp chí. Trong một chương sau, tôi sẽ xét những cách thoả mãn khát vọng đó.
Nhưng trước khi bắt đầu bạn cho phép tôi dặn nhỏ mấy lời này: Những phút ấy phải thiêng liêng, hoàn toàn thiêng liêng như buổi tập diễn kịch hoặc một cuộc đấu quần vợt. y không đáng được tiếp tế thời gian, phải khoá công tơ lại cắt thời gian của y đi".
Đáng lẽ tôi chỉ cho bạn thì xin bạn chỉ lại cho tôi. Vậy bạn phải tiến chầm chậm. Tôi ân hận cho bạn lắm, nhưng còn có chỗ để an ủi.