Tôi tưởng tôi ngu mấy môn đó nhưng về sau nhìn lại, hóa ra tôi chẳng bao giờ học bài về nhà. Ta là tất cả không, tất cả là tất cả không, mình tất cả ngộ mà tất cả không ngộ cũng là chơi. Bạn giật tung hết dây nhợ, mặc kệ máu tứa ra.
Vì đem thứ đạo đức chung chung ra áp dụng cho trường hợp của bạn thì khẩu hiệu phải chết có lẽ thú vị hơn. Còn kiêng nể làm gì, họ hiểu nhau khá rõ rồi. Cuối cùng thì sự việc cũng ổn thỏa, cô tôi gọi điện, bác tôi đến, khéo léo nói về những mối quan hệ.
Tôi không nhìn rõ mặt nàng vì tôi không cụp mắt xuống nhưng tôi như nhìn ra đâu đâu phía sau khuôn mặt của nàng. Có một thứ bất biến, đó là tất cả. Đến tầng mà lúc về tôi hỏi cậu em mới biết là tầng 3.
Sống là gì nếu không biết chịu đựng nhau. Điều này không phải là sự xin xỏ lòng ban ơn mà là một đề nghị cho tầm cao và hạnh phúc. Dưới tay bác, mọi việc đều được giải quyết đâu vào đấy.
Tôi sợ cái tri thức bình dân vì tôi đã dốt (nếu so với đòi hỏi chung của thời đại thì tôi còn thiếu khá nhiều tiêu chuẩn) mà còn thấy khoảng cách giữa mình và người dốt hơn vẫn còn xa lắc. Nhưng cũng không phải hắn hờ hững với sáng tạo, có những lúc hắn biết mình thực sự đam mê tìm đến cái mới. Và họ nhìn bạn thương hại: Đừng mơ.
Và lòng quả thấy băn khoăn thì hãy cho bà ấy tiền hoặc đến tận nhà thăm hỏi. Vì nàng biết ta thích ngắm và cần ngắm đôi mắt nàng. Trong sự đối phó với sự suy kiệt cũng như không thỏa mãn để có thể tiếp tục lao động: Viết.
Như bao người khác vẫn luôn chung sống với tiếng ồn và bụi bặm. Cựa mình là bác ở giường bên cũng tỉnh. Ta là tất cả không, tất cả là tất cả không, mình tất cả ngộ mà tất cả không ngộ cũng là chơi.
Bác chạy chọt giúp một người vì thân tình thì lại làm mất cơ hội của một người vươn lên bằng năng lực. - Ông cụ tôi bị liệt toàn thân. Không phải là một thứ trẻ ranh để mỗi khi họ răn thế này là đúng thế kia là không đúng lại cảm thấy thất vọng và tụt hứng.
Lúc hàng vắng teo ngồi rỗi mới là lúc bác buồn. Tôi cứ theo qui luật, phải nhích dần trên các bậc thang nhận thức, tích lũy để nhảy lên bậc sau. Bạn là con dơi không phải chim không phải thú mà lại là cả hai? Không chắc, quanh bạn còn nhiều phe hơn thế.
Tôi sẽ nói tôi là một nhà thơ lớn và hiền lành. Chỉ như mỗi ngày đều đều ăn một phát búa gỗ vào đầu. Bằng cách chung sống với nó và tìm cách diễn đạt nó.