Đây tiền sửa chúng tôi tính như vậy đây. Thì ông phải im liền. Tức thì sự phản đối của tôi trái ngược lại hẳn chắc các bạn đã đoán được.
Chúng ta giận khi người ta bảo đồng hồ của chúng ta chậm, xe chúng ta cổ, điều đó đã đành, mà chúng ta còn giận khi người ta cho rằng những quan niệm của ta về ngôi Hỏa tinh, về công dụng của một vị thuốc, hoặc về văn minh Ai Cập là sai nữa. Tôi dám cuộc với bạn rằng bữa đó thầy về nhà, vui như sao, kể lại chuyện cho vợ nghe và buổi tối, khi rửa mặt, ngắm bộ tóc trong gương, tự nhủ, "Kể ra tóc mình đẹp thiệt". Ai chế giễu ông rằng dùng đồ lòe loẹt vô dụng đó để thưởng những người đã nhiều lần vào sanh ra tử với ông, ông đáp: "Loài người vẫn bị cai trị bằng những đồ lòe loẹt đó".
Hamilton và ông Keneth Macgowan viết. Nhưng chắc không có ai bận việc bằng Tổng thống Franklin D. Sau cùng ông ta phải nhận rằng tôi có lý, nhưng lúc đó tôi phải ra về, không kịp cho ông ta biết kết quả cuộc điều tra của tôi.
Nhưng những cách tàn bạo đó có những phản động tai hại lắm. Cho nên họ bất đắc dĩ phải vâng lời, càu nhàu, oán hờn. Dùng nghị lực để điều khiển hành động tức là điều khiển những tình cảm một cách gián tiếp.
Sau cùng ông ta phải nhận rằng tôi có lý, nhưng lúc đó tôi phải ra về, không kịp cho ông ta biết kết quả cuộc điều tra của tôi. Nếu một y sĩ mổ hạch, lấy chất i-ốt trong đó ra thì bạn sẽ thành ra ngu xuẩn. Nhà buôn ở arizona nghĩ rằng ông lớn đó biết điều lắm và biết sự xét đoán của thân chủ là có giá trị.
Mà nếu một trăm bức được mười bức trả lời thì ông phải cho là một sự lạ. Y đầy tật xấu, như một đứa trẻ quá nuông chiều, và hết sức "khó chịu", hành hạ ông bầu đủ tình đủ tội. Hai tiếng "của tôi" trong việc sinh nhai của loài người, là những tiếng quan trọng nhất, và khi biết suy tính đến hai tiếng đó, là biết khôn vậy.
Xin ông tin tôi, ông nóng lại phân trần với tôi một, thì tôi nóng muốn biết những nỗi bất bình của ông tới hai kia". Người Hòa Lan, trước khi vô nhà, phải cởi giày ra, để ở bực cửa. Tại sao? Vì một số đông khách hàng khác cũng giao hàng cho chúng tôi vào lúc đó.
ở Hollywood, kinh đô hát bóng, những cuộc tình duyên thật bấp bênh, đến nỗi Công ty bảo hiểm Lloyds ở Luân Đôn phải "chạy". Khi ông về rồi, tôi nhiệt liệt khen ông. Khi viết xong, ông đọc cho bà mục sư nghe.
Ông bèn dụ tụi bạn trẻ như vầy: "Nếu chúng bây chịu kiếm lá cây nuôi bầy thỏ thì ta sẽ lấy tên mỗi đứa đặt tên cho một con thỏ". Thực vậy, vì nếu bạn thua. "Đừng gây với ai hết".
Đó là quy tắc thứ chín. Và cứ mỗi ngày mỗi tiến như vậy. Bổn phận của ông quản lý khách sạn này là thâu cho được nhiều lợi.