Từng bước một, họ đi sâu vào từng phần của dự án và làm rõ những thắc mắc của James. Theo Jennifer, cô ấy chỉ làm những gì cần phải làm. - Thưa ông, thật lòng tôi không hiểu ý ông muốn nói gì? Vì sao ông lại bảo ông mới là người đã gây ra mọi chuyện.
Sẵn dịp, anh còn chơi cầu lông với cô con gái mười tuổi của mình. Mặt khác, anh cũng nhận thấy khối lượng công việc đã giảm bớt. - Không biết tôi đã nói với ông hay chưa nhưng thật lòng tôi rất lấy làm tiếc vì những gì mình đã gây nên.
Tớ nói rõ những điều tớ mong đợi, những điều cần phải tuân thủ và những điều cô ấy có thể tự ý quyết định. Nếu anh hỏi lại cho rõ có làm sếp đánh giá thấp năng lực của mình không? Trong giây lát, James chợt thấu hiểu tâm trạng trước đây của các nhân viên cấp dưới mỗi khi được anh giao việc. - Nếu có điều gì cần chia sẻ với em thì đó là hãy cùng anh mừng cho cuộc sống của chúng ta sẽ ngày càng hạnh phúc hơn, vì anh đã biết được cách sắp xếp công việc thật tuyệt vời! Từ đây, công việc là niềm vui chứ không còn là gánh nặng nữa; anh sẽ có nhiều thời gian hơn để chăm sóc em và các con.
- À há, - James thốt lên, rồi anh đập mạnh lòng bàn tay xuống mặt bàn làm Josh giật thót người. Thế nhưng tâm trạng vui vẻ của James chỉ tồn tại cho đến cuộc gặp gỡ với Josh vào ngày thứ tư. "À phải rồi!", James vừa lẩm bẩm vừa viết thêm một ghi chú khác:
Và khi công việc không được như ý thì chính James là người phải chịu trách nhiệm sửa chữa những sai lầm ấy. Đã đến lúc phải nghỉ ngơi một chút. Một lần nữa, công việc trong bộ phận của James lại trở nên trôi chảy.
Tớ nghĩ, sai lầm mà cậu đang mắc phải cũng tương tự như chuyện của tớ, đúng không? Và điều làm tôi ngạc nhiên nhất chính là phản ứng của rất nhiều học viên sau khi được học những bước đơn giản trong nghệ thuật ủy quyền. Tớ yêu cầu cô ấy nhắc lại tất cả những gì mà tớ đã nói với cô ta khi giao dự án đó.
Tớ giao cho cô ấy vì tin rằng cô ấy có thể làm được. Dù là trước mắt hay về lâu về dài, nó đều giúp cho công việc của cậu trở nên dễ dàng và trôi chảy hơn. Uống cạn tách cà phê, James quyết định đến gặp Jones để tham khảo giải pháp.
Chiều hôm đó, James quyết định gọi Josh vào phòng. Cậu đã làm hết sức mình. Phần việc cộng thêm của một nhà quản lý có vẻ như quá nặng nề đối với James.
Còn anh lại cảm thấy hứng thú trở lại với công việc bởi anh tin rằng những công việc mà mình đã giao phó cho các nhân viên sẽ được hoàn thành đúng hạn. Đặc tính cơ bản của con người là "Chúng ta luôn sẵn sàng đón nhận những điều mới lạ và khó khăn hơn nếu trước đó ta đã đạt được một số thành công nhất định". Một lần nữa, công việc trong bộ phận của James lại trở nên trôi chảy.
Jessica có thể làm được thì bây giờ cô ấy vẫn có thể hoàn thành việc này. Tớ yêu cầu cô ấy nhắc lại tất cả những gì mà tớ đã nói với cô ta khi giao dự án đó. Nhờ phân công công việc, James có nhiều thời gian rỗi rãi hơn.