Chính trị là một cuộc chiến. Họ không bị đòi hỏi làm những người mở đường nhưng họ cần là những người dám phá bỏ sự trì trệ của mình. Chưa nổi, đồng chí ạ.
Mà đã bị bác đọc vài dòng thì có lẽ không còn cơ hội làm nốt công việc còn lại. Ví dụ ngày mai, buổi sáng, vừa gắp sợi mỳ lên miệng, bác từ trong nhà đi ra vỗ vai cười: Ăn phải mời hai bác đã chứ. Hay bạn đang tự đày ải mình bằng những thứ chưa bán được.
Tôi biết các chú bực tôi, trước thái độ của tôi lúc ấy. Ngoan nào, đợi tao có cơ hội, tao viết. Họ vốn là những người khá nhạy cảm.
Ta không cần quan tâm cá bé cá to, miễn là ta đang câu cá, ư? Không đúng! Giá mà ta biết thế nào là cá to. Nhiễm thói ấy mất rồi. Và tìm những câu trả lời cho những câu hỏi sau khi được tiếp nạp một lượng thông tin đủ để không ăn ốc nói mò.
Còn những bức tường kì bí và vững chãi hơn mà muốn khám phá phải huy động tâm lực. Tỉnh giấc vào chừng 1 giờ. Đời bao nhiêu cảnh để đời.
Nó mở cửa sổ, thò tay ra ngoài và không hiểu bằng cách nào lấy một xập giấy vào. Kết quả đợt điều trị này chưa biết ra sao. Chẳng mấy chốc mà bốc hơi tan biến vào trời đất trong cái dào dạt ấy.
Cháu nó đang bị đau cơ. Nhưng những năm im lìm dần trôi qua đem lại cho tôi nhiều bài học thực tế. Nhưng tôi không quen phản đối.
Nhưng người ta bắt buộc phải nghĩ đến nó và rậm rịch hành động vì nó trước khi quá muộn. Bụi làm xỉn đi con đường nhựa xanh mới coóng. Nhưng rốt cục chỉ tốn thời giờ.
(Và sau này, có lẽ còn bị nó ám ảnh vào một trong những bài thơ đầu tiền về một đứa trẻ khác). Hạnh phúc với mỗi lần lấy can đảm mượn đồ dùng học tập của nàng. Ở đây, họ chỉ nhìn vào gáy người phía trước chứ hơi đâu bận tâm nhìn mặt người phía sau.
Để lại thế nào chúng cũng sinh đẻ vô tội vạ. Sẽ rất lâu nữa hoặc không bao giờ họ biết cái gì góp phần giết chết họ và họ góp phần gì giết chết kẻ khác. Rồi họ sẽ đến lúc nhận ra, với trí thông minh của mình rằng, một tài năng quá ích kỷ và kiêu hãnh sẽ mãi mãi cô đơn.