Nhưng mà dù biết bác nói chỉ để mà nói, chả có ác ý gì (khi hiểu được thế sẽ nhẹ đi) thì những lời không uốn lưỡi cũng vẫn không tránh khỏi làm đau. Cuộc đời bác không đơn giản thế, bác còn tạo ra, nuôi dưỡng và giúp đỡ (cũng như nhào nặn) những con người mà sự bù trừ không đủ trí tuệ để tính toán. Có thể cháu học đêm qua.
Tôi khóc cho chúng không vì thương hại mà vì nỗi cô đơn ấy không phải nỗi cô đơn bây giờ của tôi nhưng tôi cũng đã từng đi xuyên qua. Đi trên cầu, em hỏi: Mặc thế này không lạnh à? Nó bảo: Lạnh thì sao. Cũng như khi tôi viết bài Con mèo treo cổ thì một thời gian sau, con chó Phốc nhà tôi nhảy từ lầu bốn xuống đất trong một ngày mưa… Chả phải tôi có tài tiên đoán khỉ gì đâu.
Tôi nghĩ đến Tần Thủy Hoàng đốt sách. Những suy nghĩ đêm qua khá rành mạch. Sẽ thôi cái cảm xúc của tuổi thơ bị tổn thương: Mọi người đều thần kinh, mọi người đều ích kỷ.
Mẹ tôi đi về phía bên kia. Tôi hơi chờ xem mẹ có ngã giá cao hơn không. Hiểu không? Nếu tôi không giữ trái tim thì hoàn toàn tôi có thể là Hítle, Pônpốt mất rồi.
Và cả sự hoang mang rằng mình ngộ nhận. Tôi cứ mãi im lặng nhìn vào trang sách. Một trận đấu đem lại cho bạn nhiều cảm xúc hơn.
Nhưng mà sau đó thì sao? Có mèo lại hoàn mèo? Bạn thích được đi một mình lúc này, giá có cái máy ảnh và giá biết chụp lúc đêm thì tốt. Hơn nữa, mầm nghệ thuật trong tôi không phải là một thứ phương tiện cho mục đích phi nghệ thuật. Còn đùa được nữa: Nhân loại là cá nhân bị loại, cứ cá nhân bị loại thì chính là nhân loại.
Bạn sẽ không hề muốn cố lao động, đặc biệt là viết, khi nó chẳng có giá trị gì. Bác nói chuyện với cháu. Bạn sẽ phải dẻo dai, phải xoạc ra, phải dài chân ra mãi.
Ở đây, bạn thấy bệnh tinh thần của bác còn nặng hơn của bạn. Con mèo nằm trên nóc tivi. Viết ra là đem chúng đi triệt sản bớt.
Nghĩ đến một viễn cảnh xin lỗi và trả góp. Nhưng dần trải qua những thái độ của họ tôi biết họ là những nguời tự làm chủ cuộc đời mình và họ vẫn thấy sống còn đầy ý nghĩa. Bố mẹ con cũng buồn.
Đợt viết này gần như một sự thương lượng cuối cùng của một giai đoạn với dư luận và người thân. Nhưng như thế chưa đủ. Và tôi sẽ cùng thế hệ tiếp nối phê bình và tháo gỡ.