Có điều, bố và ông không hiểu là con hiểu thế. Nhưng mình không thể không giận điên khi thấy nụ cười mỉa làm trào ra cả cái tưởng tượng không nên biểu lộ ấy. Và lòng quả thấy băn khoăn thì hãy cho bà ấy tiền hoặc đến tận nhà thăm hỏi.
Giải trình thế nào đây? Biển số xe không còn nhớ. Xã hội không thể lành mạnh hơn, đẹp hơn hoặc dũng cảm hơn nếu điều đó không khởi nguồn dần từ những gia đình. Tôi bảo: Vì biết mày về phe anh anh mới làm thế, không thì đố ai biết.
Đó là lúc mà trí tưởng tưởng phải lén lút sinh đẻ nơi xó tối của tiềm thức. Tại sao đến giờ vẫn còn quá nhiều cái ác trong khi hoàn toàn có phương pháp để hạn chế và hóa giải nó? Một cách trả lời khó có thể phủ nhận: Từ trước đến giờ, con người nói chung, chịu một nền giáo dục quá tồi tệ. Tôi không thuyết phục được họ rằng càng để tôi quyết định đời mình, họ càng hạnh phúc.
Tôi muốn ông giết chết ông cụ nhà tôi. Thôi, bác đừng xuống. Thôi về đi kẻo vợ con mong.
Viết về viết, về nội tâm cũng là để nhìn lại và tìm một sự tự kiến giải nội tâm một cách khúc chiết, chính xác và cô đọng hơn. Tôi đang viết với tư cách một thiên tài. Điểm cuối cái đuôi nằm giữa màn hình.
Và bà già cần nhiều hộp nhựa hơn là lòng thương hại đâu đâu. Có những việc để cứu rỗi thời đại này thì đòi hỏi trong hàng ngũ người tài phải xuất hiện nhiều thiên tài, và trong hàng ngũ thiên tài phải xuất hiện siêu thiên tài. Mà người lấy thì chưa chắc người đã trả.
Và em biết không? Xé toang lồng ngực moi trái tim ra cũng lại là cách duy nhất để Đankô là chính mình. Tôi khóc cho những thất vọng lớn đầu đời. Có thể chúng đem lại thêm sự hoang mang.
Không hẳn là bạn mà là những gì bạn viết. Và vội vã ra sân bóng lúc chiều còn gay gắt nắng. Lúc ông sắp trút hơi thở cuối cùng, bà vợ nhỏ nhoi rụt rè nắm lấy tay người chồng gia trưởng.
Vì tôi còn rất nhiều việc phải làm. Đâm ra nhiều người dần thờ ơ, e ngại. Không chung chung như những nhà mị dân.
Nhiều lúc tác phẩm chán người đọc lắm. Con đi đâu, làm gì, nó đều báo cho bác cả. Hôm nay là thứ 2, chị út đã đỡ khá nhiều, bác trông vẫn khỏe dù mấy đêm đều ở lại viện trông chị, sáng lại về bán hàng.