Tôi cũng không phản đối đâu. Anh họ và chị út ngồi vào bàn. Nhưng mà bạn này, tôi không tin vào tính bản thiện bao la của con người đâu.
Ông cụ bảo thích nhấm nháp sự đau đớn ấy. Anh họ và chị út ngồi vào bàn. Rồi anh đến ngỏ lời, cô vô cùng sung sướng.
Tôi mặc cảm trước họ, trước nàng, khi nàng cao hơn tôi, những ngón tay dài hơn những ngón tay ngắn ngủn của tôi. Ai có thể giữ được tuổi trẻ, những người lúc nào cũng có thể bị cám dỗ bởi thứ triết lí hiện sinh muôn hình vạn trạng. Hơi lo cho bác vì ca này khá nặng.
Nhưng rồi ai đó nhận ra một bọn nào đó đem bom đi giết người, đàn áp quần chúng lương thiện mà cũng bảo là hiện sinh, ta thích thế thì làm thế nào? Hôm qua vệ tinh của bác lại đến báo cáo. Có những việc để cứu rỗi thời đại này thì đòi hỏi trong hàng ngũ người tài phải xuất hiện nhiều thiên tài, và trong hàng ngũ thiên tài phải xuất hiện siêu thiên tài.
Mọi người dưới nhà vẫn gọi: Ngheo! Ngheo! Tôi sẽ không vờ bản thân tôi bệnh tật, hâm hâm (cái kiểu coi mình đầy sức hút càng chứng minh điều này), tương lai thì mờ mịt thì ai thèm mê. Vì nàng biết ta thích ngắm và cần ngắm đôi mắt nàng.
Với bác gái, tôi không dám im lặng khi bác hỏi. Ai giữ được tuổi trẻ không mang xe đi cầm đồ, ăn chơi, bồ bịch với những quí bà sồn sồn và đào mỏ những con nai vàng ngơ ngác… Hoặc là cứ đi lang thang. Có lẽ tí nữa cũng… Hơi phiền là còn cái cặp, thời buổi này ám ảnh lắm ăn cắp đến nỗi trong sở thú vẫn phải đề phòng.
Chỉ là trước khi hứng trọn lưỡi gươm của sự hờ hững loài người mặc chiếc vỏ định mệnh, anh ta đã tẩu thoát ngoạn mục và kiên cường thế nào. Họ xích lại gần nhau trong mối quan hệ đồng nghiệp, bè bạn. Tuổi già đang đến, mẹ cần tình yêu thương của những đứa con.
Bạn thì có lẽ sẽ không thanh minh. Những bức tranh thật sự có lẽ hắn giấu ở một nơi khác cho riêng mình. Nếu không tự giải thoát cho nhau được, tốt hơn hết là nên ra đi.
Không phải cái nhẹ bẫng bản chất của tờ giấy. Sản phẩm của sự thiếu cập nhật tri thức chính là sức ì của bộ não. Mai vào bác không? Thôi, tắt đèn đi… Không nghe, cứ nằm ôm cuốn vở.
Nhưng còn chỗ nào không đau nữa đâu. Liếc thấy mẹ có dừng chuột hơi lâu ở câu: Mẹ ơi, con thèm nghe mẹ mắng, mắng yêu. Xong rồi điên hoặc chết là xứng danh một con người hiếu nghĩa ư?