Không cất đấy, làm gì được nhau. Sản phẩm của sự thiếu cập nhật tri thức chính là sức ì của bộ não. Thực sự là bác rất bực vì cháu không tôn trọng mọi người.
Rồi đến lúc ghét mình để vuột mất tình yêu, hắn vẫn hay soi gương. Bàn học và máy vi tính của chị út được chuyển sang đó. Chỉ có như vậy mới có thể vừa giữ được mình và vừa không giữ nó bằng cách trốn chạy đến nơi khác tử tế hơn.
Nếu cứ đâm lao phải theo lao, dễ rồi họ còn phải nhận một sức phản kháng gay gắt hơn cái câu chuyện bạn đang kể (mà nếu họ biết cách yêu thương đã không xuất hiện theo cách này). Họ chiếm tỷ lệ một trên hai lăm khán giả, hoặc một trên năm mươi gì đó. Bằng cách chung sống với nó và tìm cách diễn đạt nó.
Lúc đó tôi không có nhà. Vừa gỡ xong mối này lại rối mối kia. Có mùi thơm của biển, có vị mặn trong gió.
Anh biết, nếu em viết, em sẽ viết hay hơn anh rất nhiều. Nhưng thực tế đã biến tôi thành một con chim nao núng trước cành cây cong. Phải biết giữ sức khỏe mà học chứ.
Thì anh sẽ chìa hẳn tờ giấy ghi sẵn mẩu đối thoại ấy cho em xem. Cháu bảo trời mưa, trú mưa, vào hàng điện tử chơi. Tỉnh giấc vào chừng 1 giờ.
Thường thì trí tưởng tượng đã nhàm không đem lại nhiều xúc cảm. Có những con người mà tâm tính và tuổi tác dường như chẳng thể làm họ tốt hơn hoặc cảm thấy tốt hơn khi đối diện với sự thật, với sự ngộ nhận. Bạn định ăn sáng nhưng không có cảm giác đói.
Chúng sẽ cắt đứt giấc ngủ của bạn. Và bon chen không bẩn, không ác. Năm nay tôi 21 tuổi, bị một số người gọi là bồng bột, thiếu thực tế, ảo tưởng, vì muốn sống chân thật và tốt đẹp trong mọi tình huống nên thua thiệt.
Lại được tiếp xúc với nhiều người hơn, đời sống có lúc cũng thêm phần dễ chịu, tự tin. Nên cứ phải từ từ từ từ. Có điều, bạn đã ngồi im rất lâu trong những năm cấp ba và đại học.
Làm thế nào bây giờ? Ngủ hay không ngủ? Thôi, đùa đấy. Trên mặt đất nhờ nhờ bàng bạc, còn dăm giọt loang lổ vương lại. Trong ba ngày đó, vợ ông sẽ được phục vụ như bà hoàng.