Không một thân thích nào muốn lại gần bà. Bạn sẽ có những lý tưởng thiết thực và nghị lực sáng tác sẽ trỗi dậy kích thích bạn làm việc, đến nỗi bạn không còn thì giờ mà nghĩ vơ vẩn, bới đống tro tàn của thời qua. Hai ông bà kể với tôi rằng hôm trước có vụ oanh tạc Trân Châu Cảng thì hôm sau người con độc nhất của ông bà phải nhập ngũ.
Có một đôi khi họ đáp: "Tôi chỉ muốn nằm suốt ngày". Và bắt tôi mặc quần áo dài, rộng. Và tôi bận quá, không có thì giờ để thấy mình cô độc, để ưu phiền nữa.
Không, nói vậy không đúng. Có nỗi gì lo lắng thì người cầu Chúa. Ta chỉ có thể ca những vui, buồn của ta thôi.
Cảm xúc này xô đẩy cảm xúc kia đi và sự phát giác gỉan dị ấy đã giúp các y sĩ chuyên trị bệnh thần kinh trong quân đội làm được việc phi thường, hồi chiến tranh vừa rồi. Ông nói: "Hồi xưa, khi mới giúp việc cho công ty bảo hiểm, tôi vô cùng hăng hái và yêu nghề. - Này Jim Grant, từ trước tới nay, anh đã mua bao nhiêu toa trái cây rồi?
Một hôm các sĩ quan thấy ông khóc, liền hỏi duyên cớ. Hết lo thì thôi tôi cũng hết mệt, ăn được và lên cân. Đáng lẽ cái dại trước đem lại khôn sau thì tôi lại cứ ắm cổ tái diễn cái ngu.
Ba năm sau, bà ta phải bán lại những lô đất với số tiền bằng một phần mười giá mua. Và bản tính của loài người chưa thay đổi thì hãng còn phát đạt cả ngàn năm nữa, nhờ sự bảo hiểm xe, tàu, giầy dép, keo khằn. Nhưng người ta có theo luật ấy không? Không.
Ông tiếc đã sinh ra làm người, đến nỗi luôn luôn mặc đồ đen và nhất định nhịn đói trong những lễ sinh nhật của ông. Chỉ vô ý một chút là chiếc tàu này sẽ nổ tung lên. Một buổi trưa hè, chúng tôi đương đàm đạo tại nhà anh Đ.
Khi về tơí Mỹ tôi cân thêm 4,5 kí lô. Chúng ta chỉ chắc chắn một điều là ta đang sống trong hiện tại. Mỗi ngày tự kiểm soát 4, 5 lần và tự hỏi: Ta có làm cho công việc thành ra khó nhọc một cách vô ích không? Ta có bắt bắp thịt làm những cử động không ích lợi gì cho công việc không?".
Bây giờ tôi biết vậy vì tôi đã thấy sức đó thay đổi đời tôi ra sao". Vì nhờ tình cảnh bi thảm ấy mà ngày nay tôi mới biết tin ở Thượng Đế. Nhưng tôi cũng biết thêm rằng những câu vè tầm thường đó là tinh tuý của đức tính khôn ngoan, lịch lãm cổ truyền, từ ngàn năm trước.
Chỉ huy trận đó, Đại tướng Grant nhức đầu kịch liệt, mắt mờ gần như đui, tới nỗi phải đi sau quân đội rồi té xỉu và đành ngừng lại ở một trại ruộng. Tôi tới nơi vào giữa mùa du lịch. Xe cam nhông binh đội chạy lại cá trại lính ở Hickam Field, Scofield và phi trường Kaneohe Bay, để chở vợ con của bộ binh và thuỷ binh vô ở trong các trường học.