Ngọc 2K

Chịch some một lúc hai cô nàng vú khủng

  • #1
  • #2
  • #3
  • Hồi trước, đã thường gắt lên mỗi khi đi làm về, tôi chạy đến hỏi chỉ để làm nũng: Có gì ăn không? Hoặc mỗi khi tôi kêu đau chân, đau mắt để nghe một câu quan tâm hoặc dỗ dành, thì nhận được những lời như: Ngồi vi tính nữa đi. Chỉ có một cái cẳng chân hình trụ ngắn hơn chiều dài cái xương sống đèn độ một phần ba. Ông anh bảo không khí mờ ảo nhỉ, như sương mù, khó thở hơn bên kia.

    Tôi từng cảm thấy lo khi mình đơn độc mà đời thì không thiếu lúc phải đấu tranh. Hắn thấy ngột ngạt giữa tò mò và chán nản khi diễn đạt không đúng cái gì đó mơ hồ mà mình thực sự muốn diễn đạt. Tôi cho mình quyền vào sở thú những không cho mình bắt chúng biểu diễn với cái vé 2000 đồng rẻ mạt khiến chúng ngày càng xơ xác.

    Không chung chung như những nhà mị dân. Có lẽ đó có phần là sự trả đũa với những kẻ yếu hơn khi bị kẻ mạnh hơn làm tổn thương. Làm sao tôi có quyền ngồi choán mặt tiền của người ta? Cả dãy vỉa hè là của chung, của xã hội, của công cộng.

    Bạn không hiểu sao bạn lại có thể hét được to thế dù bạn đang đau họng nói không ra hơi. Đừng sa sầm mặt như thế. Càng ngày mi càng thấy kẻ không có quyền lực, tiền bạc, danh tiếng bị xử tệ, nhục nhã và gò bó thế nào rồi còn gì.

    Mà thản bởi vì lòng cần thản. Bạn mà không bệnh và không dở dang việc, chắc bạn cũng tội gì mà không vui. Đã có kinh nghiệm, bạn nhắm mắt lại, nằm im, tích tụ lực để vùng dậy.

    Mưa ý nghĩ như đá rơi lộp bộp trong óc, chờ cô nàng Buồn Ngủ đỏng đảnh hay trễ hẹn. Kiểu chơi chữ này vớ vẩn thôi. Chết ra đấy hoặc lỡ bị sao thì phí đời, thì gia đình khổ.

    Mà bác thì dùng toàn công thức. Mỗi tội viết đoạn nào lại thường quên ngay đoạn trước, hay bị lặp, trạng thái vẫn thay đổi liên tục. Và anh nhận ra em chẳng bao giờ chơi ác được.

    Họ chưa thỏa mãn để đặt niềm tin vào ta cũng như ta chưa yên tâm rằng nó đủ tạo nên được một nhu cầu đông đảo. Nhà văn hôn lên những giọt nước mắt của nàng, cọ đám ria vào má nàng và thì thầm trên trán nàng: Mình ạ, em biết không? Cô bé ấy phải đốt diêm là bởi chẳng còn có sự lựa chọn nào khác mà thôi. Nếu sớm hủy hoại là có tội với sức sáng tạo của mình.

    Nhưng muốn làm một tấm gương thì có. Tao nói mày có hiểu không, cá? Hôm nay tao có 20. Mặc kệ? Mặc kệ làm sao được! Phải đi trình báo.

    Căn bản cũng xuôi xuôi sau khi đọc một số cái tôi đưa. Đang định đứng lên đi ăn. Cá nhân bạn dần dần hiểu ra điều đó.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap