Nhưng ta cứ cho đi, để được cái vui là đã làm việc thiện. Hiện nay nhiều người đóng trò khác lại rán bắt chước chị. Nhưng tôi muốn bênh vực cho một thái độ tích cực, đừng tiêu cực.
Rockfeller cũng giữ một sổ kế toán. Nỗi cô đơn của lòng tôi tự nhiên biến mất. Hai năm trước tôi bán chiếc xe hơi để lo thuốc thang cho nhà tôi.
Bà đau tim thiệt không? Thiệt. Tôi đáp: "Không hại, má con mình ngủ thêm chút nữa". Bẹnamin Fraklin hồi bảy tuổi, lỡ làm một việc mà 70 năm sau ông còn nhớ tới.
Tôi thấy nó thiệt là một thanh niên dễ thương, đáng làm kiểu mẫu. Nên đấm mõm nó năm ngàn Mỹ kim hay là bảo thẳng nó cứ việc làm tới, muốn ra sao thì ra? Dù quyết định cách nào thì kết cục cũng là tai hại. Khi ông bắt đầu làm luật sư, bịnh mất ngủ ông vẫn còn.
Ở đây trường học nghèo, đường xấu; tôi thấy cô đơn, thất vọng đến nỗi có lần muốn tự tử, cho rằng không sao thành công được hết. Một điều làm cho tôi rất ngạc nhiên là có nhiều người mong kiếm tiền bằng cách cá ngựa hay đánh đề. Vậy mà trong thời đó, tôi vẫn kiếm cách để dành được vài xu, vài cắc vì tôi sợ cái cảnh túi rỗng lắm.
Nuốt một cục lớn nha phiến rồi có thể nằm dài trên tuyết hưởng cái thú "đi mây" và lên mây luôn. Ông và những bọn người giúp việc đã quay phim phóng sự về T. Xin bạn ngừng đọc và thí nghiệm ngay xem nào: Trong khi đọc cuốn sách này, bạn có cau mày lần nào không? Có thấy như nằng nặng ở khoảng giữa hai con mắt không? Bạn có khoan khoái ngồi trong ghế bành không? Hay là bạn thụt đầu, nhô vai lên? Những bắp thịt trên mặt bạn có căng thẳng không? Nếu cơ thể bạn không duỗi ra, mềm như bún thì chính là bạn đang làm cho bộ thần kinh và bắp thịt căng thẳng đấy.
"Tôi đã hành động như thằng ngu và lỗi lầm của tôi nhiều vô kể". Lời đó khôn, phải chăng bạn? Bạn và tôi cứ cằn nhằn về lòng bạc bẽo của loài người, nhưng lỗi về ai? Lỗi ở bản tính con người hay lỗi ở ta ngu muội, không hiểu biết bản tính đó? Thôi, đừng mong gì người ta báo ơn mình hết. Chính bà đã thay đổi, hay nói đúng hơn, tinh thần của bà đã thay đổi, tạo cho bà một thời kỳ thú vị nhất trong đời bà.
Chúng ta vốn là một loài ít dùng lý trí và dễ cảm xúc. Ông tiếc đã sinh ra làm người, đến nỗi luôn luôn mặc đồ đen và nhất định nhịn đói trong những lễ sinh nhật của ông. Kẻ ngu nổi doá liền dễ bị chỉ trích một chút, nhưng người khôn sẵn sàng nghe những lời chỉ trích, trách cứ, để học thêm.
Vì số tiền lưng mang được theo quá ít ỏi, ông đành phải tìm việc làm. Cơ thể ông như bị kẹp vào một chiếc kìm, mà hai mỏ kìm mỗi ngày một siết chặt lại. Ông bảo: "không phải thức ăn làm cho tôi có ung thư trong bao tử mà nguyên nhân chính là cái ưu tư nó cắn rứt tôi".
Kinh nghiệm, hoàn cảnh, di truyền đã tạo ra sao thì ta phải vậy. Con phải bỏ hết oán hận, hết ý nghĩ chua chát đối với bất cứ". Bệnh thứ hai này có thể giết bạn được.