Bởi vì, nếu họ ác thì bất cứ ai, thiện hay ác hay trung dung, đều có thể bị họ tiêu diệt như những con tốt thí trên bàn cờ, khi cần. Cháu bảo mẹ lúc nào cũng coi con như trẻ con, con lớn rồi, mẹ không phải lo. Hiếm người thấy đỏ mặt.
Tình thường trở nên nông cạn khi phủ nhận sự ích kỷ. Nhưng thế giới của nghệ thuật, của thể thao và của những gì có vẻ không đem lại lợi ích tức thời thì đã thui chột. Nhưng họ sống không bình thường.
Ở cùng lâu, không phải là bác không có chỗ nhiễm sự trẻ con và hay nói ngược của bạn. Rồi như lăn nhanh từ trên dốc xuống. Ta thấy đã đủ ớn rồi.
Nghe nhiều rồi thấy điếc tai. Mà giáo viên nhạt và lạnh nhớt như thế thì ngu như tôi cũng biết. Ông anh bảo chắc là một loại gạch chịu lửa.
Tôi tin cuộc sống với tiến độ phát triển sẽ khiến nó mở mang hơn. Cháu phải sống cho ông, cho các cô chú, anh chị và rất nhiều người khác nữa… Tôi hơi chờn sự thân quen hoặc để lại ấn tượng.
Đôi má trắng nhợt ửng hồng. Bác không biết cái sân bóng bạn đến nó dễ chịu đâu. Được thiên tài cảm ơn, sướng nhé.
Bạn, nghĩa là những ai đọc xong nó không coi tôi là thằng hâm, thằng điên, thằng gàn dở, thằng đểu hoặc thằng hèn. Nguyên nhân thì rất khó xác định. Bạn đo lường, phân tích cảm xúc của mình.
Đó là, cháu chả bao giờ thấy mình thiệt thòi gì cả. Tôi muốn (em muốn) sống để tôi thôi muốn chết. Có phải em đang muốn nói anh câm đi?
Đầu và da mặt bạn mát lạnh. Đi xuôi từ Thanh Xuân hướng vào Hà Đông. Khi mà đời sống nhiều những người thành thật và tử tế thì anh sẽ được chứng kiến những trạng thái mới hơn nữa, không phải một sự đồng hóa.
Con người cần được ôm ấp, vuốt ve. Ừ nhỉ, sao bạn lại làm thế nhỉ? Bạn thu thập đủ thông tin để viết rồi chăng? Bạn biết điệp khúc đến đây là lặp lại chăng? Hay bạn bỗng quên sự hiện diện của tất cả xung quanh? Bác lại theo xuống: Thức ăn bác để trong chảo, nồi cơm phải cắm lại cho nóng. Cháu phải nghiêm khắc với mình và sửa ngay.