Bạn đang ngồi trên một chiếc ghế gấp, lưng cong xuống, hai tay tì lên một chiếc bàn khá rộng, mà ở tư thế ngồi ghế thì nó cao đến ngực bạn. Lại phải chơi với cái thứ dư luận cục mịch và ù ì. Nó mất ở đây và nó lại xuất hiện, lại sống ở kia.
Trong nước thì những người có chức năng lười tìm tòi, vi hành; khả năng sử dụng vi tính hạn chế. Họ bị im lặng, cuồng miệng quá rồi. Chúng là những kiệt tác.
Tuổi già đang đến, mẹ cần tình yêu thương của những đứa con. Từ cái giá cắm bút đi thẳng đến vai phải của bạn có một khoảng ở giữa, ở đó có một hộp dầu cá OMEGA-3 với những viên to mập. Vừa rồi đi đá bóng với thằng em về qua bị tắc mãi ở đó.
Ngần ấy năm không ngửi thấy mùi gì, thật khổ. Hôm nay nó lại đến báo với bác là cháu không đi học cả buổi. Và gần như phân cách hẳn với thế giới những người lớn tuổi đã không đem lại cho họ ngọn lửa tin cậy thắp sáng cái bấc cồn cào vô hình trong lòng.
Tôi, nó, không cần ai gọi cũng có thể vùng dậy ngay khi có việc cần. Mẹ: Con vẫn uống thuốc đều đấy chứ? Tôi: Im lặng. Nơi mà vì đã nhiễm sự thờ ơ, chẳng ai ủng hộ anh.
Đi đâu cũng vất vả. Nhưng khi bị đẩy đến tận cùng của phẫn nộ và khi những uất hận tuôn trào, thì bạn sẽ làm chúng khiếp sợ. Ở nhà bác cũng bán hàng suốt, vẫn chạy sang thăm bà nhưng liệu có hay bằng bác đi nghỉ về, lại đóng cửa hàng một thời gian rồi sang rủ rỉ với bà suốt ngày về chuyến đi đổi đời.
Mỗi sáng, tôi tỉnh dậy khá sớm, lúc trời còn âm u, nhưng cứ nằm. Không muốn bỏ họ đi, bạn đặt mỗi chân lên một con đường. Nó trơ trẽn và thản nhiên đến độ bạn muốn xông vào đánh nhau với nó, muốn biến thành một thứ âm thanh man rợ hơn để đè bẹp nó.
Có một lí do tôi không thích đi là tiền. Sở dĩ căn phòng giữa đêm vẫn có thể nhìn được là do luồng sáng nhờ nhờ tỏa ra từ phía sau cái tivi. Con mèo quanh quẩn bên nách.
Đôi lúc khinh bỉ họ vì ánh nhìn khinh bỉ. Có thể ví khi con người sinh ra, trong nó có một chiếc đồng hồ cát. Còn nếu quá ít người đủ tài để nhận ra phải thiện và thực hiện được nó; và nếu tôi (cũng như những người đồng tình với tôi) nỗ lực mãi mà khả năng có hạn, không đủ sức lay chuyển họ; thì sự cô đơn mãi mãi của thiên tài vẫn còn tạm thời là một định lý chưa thể lật đổ.
Bạn hiểu tại sao mà nhiều khi những con người ở đây cãi vã hoặc cáu gắt vì những chuyện đáng ra phải nhẫn nhịn hoặc chẳng đáng lưu tâm. Lúc thì một vài tháng mới đến một lần. Cái từ nhân loại nghe đẹp phết.