Một số cô bạn cùng lớp cũng thế. Rất rối rắm và hoang mang. Một thế giới tuyệt vọng tạo nên những sinh vật hiện sinh ấy.
Bạn lại tự hỏi mình trên con đường sao bạn không thấy lo lắng hay ăn năn trước cái tin ấy, bạn chỉ nghĩ đến cái có thể xảy ra với mình. Vì những chủ thể đó va đập với đời sống lịch sử nhiều nhất. Các cậu bảo: Ấy, tớ thích thế, thích thì đấu tranh, chán thì thôi, hiện sinh mà.
Tôi đến lớp mới, ngồi bàn gần cuối. Để những kẻ không hoàn toàn thú tính nhưng chưa đủ nhận thức cũng như tôi (kẻ phải giết chúng khi bị dồn tới chân tường) không bị biến thành những con tốt thí. Bác tôi ngày ngày vẫn bán hàng, vẫn vâng dạ với cả những người mua nhỏ tuổi, vẫn cò kè từng đồng với người đưa hàng.
Chỉ muốn mô tả cảm giác buồn của mình. Có lúc, ngồi bóc những gói mì chính khuyến mãi trong các hộp thuốc đánh răng ra để bán riêng… Nhiều khi nhìn những cảnh ấy, tôi cảm thấy buồn bã vì đó lại chính là những sự hy sinh lớn lao nhất. Nhưng có lúc bạn phải chọn lựa nghiêm túc và khắc nghiệt.
Cái xe tải phía trước phóng nhanh, cái bạt chăng bốn góc sau thùng xe rú phần phật như một con sứa xanh lè động cỡn. Không hẳn là bạn mà là những gì bạn viết. Rồi lại mặc cảm mình luôn cũ trong công việc sáng tạo.
Hôm nay là thứ 2, chị út đã đỡ khá nhiều, bác trông vẫn khỏe dù mấy đêm đều ở lại viện trông chị, sáng lại về bán hàng. Nhưng chắc chắn nó sẽ làm những trái tim biết rung động rung động. Nhưng lần này, lần rất lâu rồi nước mắt tôi mới được thánh thót rơi như vậy, tôi không thấy thế nữa.
Vốn dĩ là bệnh của kẻ cận, đừng nhầm hay đừng mất công suy diễn là tớ khóc. Một trận đấu đem lại cho bạn nhiều cảm xúc hơn. Cái đuôi ngoe nguẩy một lát rồi dừng lại.
Khi mà bạn rời xa căn nhà phía trước là con mương ăm ắp nước. Sự trùng hợp nhiều khi là tất yếu. Rằng bạn trẻ dại, ích kỷ không hiểu nổi tấm lòng trời bể của người thân.
Nhưng sự phá bỏ này chỉ là sự phá bỏ vô thức. Bác bạn chắc cũng đang phải tất tả và chờ đợi trong đó nhưng sự chờ đợi dằng dặc ở ngoài cổng làm bạn nóng đầu. Rồi: Mình giúp nó cái này thì nó phải ơn mình thế này.
Biết mua quà tặng người thân khi đi du lịch về. Trong bữa cơm chủ nhật, bố mẹ tôi vừa vào thăm chị út xong, bảo chị còn xanh lắm. Nó cũng như tình yêu thương.